Chương 23: Một cái tát đổi một quả táo ngọt

Bạch Đường hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Đôi tai thỏ cùng cái đuôi nhỏ đã sớm biến mất sau khi cậu hạ sốt. Mới mở mắt, cậu liền nhìn thấy gương mặt Trì Yến Đình ngay trước mắt.

Gần như phản xạ bản năng, Bạch Đường giật mình, kéo chăn trùm lên đầu, co người lại như muốn trốn đi, giọng nghẹn ngào: "Tránh ra! Tôi không muốn nhìn thấy anh!"

Trên chiếc giường lớn mềm mại, một nhúm nhỏ nổi lên như một cái bướu thỏ đang run rẩy.

Trì Yến Đình nhìn dáng vẻ sợ hãi né tránh của cậu, sắc mặt lập tức sa sầm.

"Bạch Đường, ra đây. Không muốn bị trừng phạt thì ngoan ngoãn nghe lời."

Trong chăn, cơ thể Bạch Đường run lên bần bật, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt rỉ ra, cậu chậm rãi từng chút bò ra ngoài.

Gương mặt tái nhợt vẫn còn mang vẻ ốm yếu, môi khô nứt, ánh mắt nhìn Trì Yến Đình tràn ngập hoảng sợ.

"77... tôi không muốn tăng điểm chán ghét nữa..."

[ Đường Đường, từ chối nhiệm vụ sẽ bị hệ thống trừng phạt. ]007 đau lòng, nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ, thỏ con sẽ chết.

[ Thỏ Bảo, chúng ta nhẫn nhịn một chút, đối phó tên b**n th** này, chờ khi điểm chán ghét đạt đến 100 thì chúng ta có thể rời đi. ]

[ Trước tiên cứ dỗ ngọt hắn, đến lúc đâm cho tên phản diện một dao, điểm chán ghét sẽ tăng vù vù. ]

Lông mi Bạch Đường khẽ run, đôi tay siết chặt mép chăn, nước mắt rơi lã chã. Cậu nghẹn ngào:

"Tôi ghét anh... anh cứ bắt nạt tôi… đi đi..."

Trì Yến Đình im lặng một lúc, sau đó cúi người, bóp cằm cậu, giọng trầm thấp, nhìn từ trên cao xuống: "Em lúc nào cũng muốn rời xa tôi."

"Không có mà..." Bạch Đường bật khóc, trong lòng vừa sợ vừa hoảng, "Là anh bắt nạt tôi trước, nên tôi mới không muốn thấy anh..."

Sợ bị trừng phạt, cậu chủ động nghiêng người lại gần Trì Yến Đình, giống như một con vật nhỏ bị giật mình, rõ ràng sợ đến phát run nhưng vẫn để lộ chiếc bụng mềm yếu.

"Tôi sai rồi..." Thỏ con rút người lại, giọng nhỏ như muỗi, "Tôi giấu chuyện của chúng ta... là vì tôi sợ có người cướp mất anh thôi…"

Trì Yến Đình trầm mặc nhìn cậu, ánh mắt đầy suy xét, như thể sớm đã đoán được cậu sẽ nói dối như thế.

Lại là một cái miệng ngọt ngào đầy lời dối trá.

"Là tôi khiến em không có cảm giác an toàn." Hắn cười lạnh, tay ch*m r** v**t v* má cậu, "Nếu em sớm nói như vậy, tôi đã không cần phải trừng phạt em."

Ánh mắt hắn sâu thẳm, mang theo khao khát rõ rệt. Nhưng nhớ đến lời bác sĩ dặn phải kiềm chế, cơn giận trong lòng hắn lại bùng lên lần nữa.

Mắt Bạch Đường đột nhiên mở to, mặt đang trắng bệch phút chốc đỏ bừng. Khi bị ép dán lên môi, cậu run rẩy nói không thành lời: "Tôi… tôi…"

Cậu hoàn toàn trống rỗng, mơ hồ, choáng váng và sợ hãi.

"Muốn tôi dạy em à?" Giọng Trì Yến Đình khàn đặc như tiếng thú hoang.

Bạch Đường không biết nên gật hay lắc, chỉ cảm thấy tim đập loạn, hơi thở dồn dập, lồng ngực đau như bị đè nén. "Tôi… tôi không biết…"

...

Sau khi uống xong nước mật ong ấm, Bạch Đường lảo đảo ngồi dậy, níu tay áo Trì Yến Đình, muốn nói gì đó nhưng cổ họng đau rát, một chữ cũng không thể thốt ra.

"Không sao đâu." Trì Yến Đình dùng lòng bàn tay lau vệt nước ở khóe môi cậu, giọng dịu đi đôi chút: "Bác sĩ nói em quá yếu, cần phải dưỡng sức thật tốt."

Nghe vậy, ánh mắt Bạch Đường thoáng hiện lên tia nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ đối với người đàn ông này vẫn còn hằn sâu trong cơ thể. Chút mừng thầm ấy ngay lập tức bị dập tắt.

[ Mẹ nó! Hắn có biết xấu hổ không?! Tất cả là do ai gây ra hả?! ]007 nổi giận chửi rủa,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!