[Thỏ Bảo, cưng phải cẩn thận. Khi giá trị chán ghét chạm mốc 30, hệ thống sẽ không còn can thiệp nữa. Điều đó có nghĩa là phản diện có thể làm tổn thương cưng bất cứ lúc nào.]
Bạch Đường khựng lại, quay đầu nhìn người đàn ông phía sau, rồi khẽ nói với 007: "77, đừng dọa tôi. Anh ta nhìn cũng bình thường mà."
[Thỏ Bảo, cẩn thận vẫn hơn.]
"Dừng lại làm gì? Không phải em sợ bị người khác thấy chúng ta sao?" Trì Yến Đình mỉm cười, nhưng ánh mắt lại tối như đáy giếng: "Bạch Đường, nếu không đi nhanh, bí mật của em sẽ bị lộ đấy."
Sắc mặt nam nhân đáng sợ đến mức khiến Bạch Đường khẽ run. Dù đang đứng dưới ánh nắng chói chang, cậu vẫn cảm thấy toàn thân phát lạnh khi thấy hắn nhẹ nhàng v**t v* má mình.
"Ngoan, về nhà thôi." Giọng nói nghe tưởng chừng dịu dàng nhưng lại ẩn chứa cưỡng ép. Hắn nắm tay Bạch Đường, kéo mạnh cậu nhét vào trong xe.
Ngồi ở ghế phụ, Bạch Đường nắm chặt dây an toàn trước ngực, ánh mắt không rời khỏi cửa kính xe, trong lòng không ngừng cầu nguyện: Mong đường về nhà dài thêm một chút... chỉ một chút thôi.
Trì Yến Đình vẫn cười, vẻ ngoài không có gì khác thường, nhưng vết đỏ sưng nơi cổ tay Bạch Đường nhắc cậu rằng hắn thực sự đang giận .... rất giận.
Cậu sợ nhất là lúc hắn nổi giận, vì khi đó, mọi hình phạt đều trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết.
Bạch Đường muốn mở miệng nói điều gì đó... nhưng rồi lại thôi.
30 điểm chán ghét .... đã đủ để phản diện hoàn toàn mất lòng tin vào cậu.
Xe chạy thẳng vào gara. Trì Yến Đình kéo mạnh Bạch Đường ra khỏi xe. Mẹ Trương thấy cảnh tượng đó thì vội lên tiếng: "Thiếu gia, thân thể cậu Bạch vừa mới bình phục thôi..."
Trì Yến Đình liếc bà bằng ánh mắt lạnh tanh như băng: "Chuyện này không đến lượt bà can thiệp."
Mẹ Trương bị ánh nhìn dọa cho im bặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Đường bị kéo thẳng lên phòng ngủ tầng hai. Cánh cửa phòng đóng sầm lại. Ngay sau đó, Bạch Đường bị ném mạnh lên giường.
Trì Yến Đình mở một chiếc rương, lấy ra bộ váy nhỏ cùng vài vật lạ rồi nói: "c** đ*, thay cái này vào."
Không dám chọc giận hắn, Bạch Đường đành ngoan ngoãn mặc chiếc váy nhỏ vào. Nhưng khi ngẩng lên, thấy Trì Yến Đình đang lấy thứ gì đó từ trong rương, sắc mặt cậu lập tức tái nhợt.
"Tránh xa tôi ra! Đừng tới đây!"
"Không nghe lời." Trì Yến Đình chậm rãi bước lại gần, ánh mắt điên cuồng: "Tôi không muốn đánh em đâu."
[A a a a a!!! Tên b**n th** này điên rồi! Buông Thỏ con của ta ra!!!]
"Ồn quá, ồn chết đi được." Trì Yến Đình bịt miệng Bạch Đường lại, nhìn những giọt nước mắt lớn rơi xuống má, rồi bỗng bật cười một cách b*nh h**n:
"Nếu em chết thì tốt quá... Như vậy, tôi sẽ không cần lo em sẽ rời xa ta."
"Tôi sẽ làm em thành tiêu bản, mỗi ngày thay đồ cho em, mỗi ngày hôn em."
"Suỵt... Bảo bối, giờ em tốt nhất đừng nói gì cả. Nếu không, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
"Một ngày một đêm thôi, tôi sẽ hết giận. Bảo bối, em có biết vì sao tôi lại giận không?"
Bạch Đường nước mắt lưng tròng, vừa lắc đầu vừa gật đầu.
Cậu thật sự không hiểu. Không biết vì sao người này bỗng chốc lại nổi giận, cũng không hiểu tại sao lại đối xử với mình như thế này.
[Đường Đường, giá trị chán ghét đã tăng lên 35 điểm!]
"77! Cứu tôi với! 77!?"
Bạch Đường gọi khản cổ nhưng hệ thống không còn hồi đáp. 007 như thể đã bị cắt kết nối hoàn toàn.
"Bảo bối của tôi đúng là khôn ngoan... Nhưng biết làm sao được, tôi không nỡ làm đau môi em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!