Bạch Đường giơ tay yếu ớt vung lên, khẽ đập một cái lên người Trì Yến Đình.
"Bảo bối lực tay nhỏ quá, như đang làm nũng vậy."
"Đau…"
"Đau còn dám giận dỗi." Trì Yến Đình cúi mắt nhìn thỏ con đang rúc trong ngực mình, ánh nhìn sâu thẳm khó dò.
[Đường Đường, chỉ số chán ghét lại tăng rồi, hiện tại là 21 điểm.]
Bạch Đường khẽ nhíu mày, thì thầm với 007 trong đầu: "Tôi có làm gì sai đâu?"
[Không rõ lắm…]007 do dự vài giây rồi mới trả lời,[Nhưng theo mức chán ghét tăng lên, tính cách của vai ác sẽ càng khó khống chế. Cậu phải cực kỳ cẩn thận.]
[Tới 30 điểm là không thể cứu vãn được nữa.]
"Ừm." Khuôn mặt Bạch Đường vốn mềm mại lập tức trở nên nghiêm túc, "Tôi sẽ cố gắng."
"Bảo bối ngoan, uống chút nước." Trì Yến Đình ngồi dậy, rót nửa ly nước rồi nhẹ nhàng đỡ Bạch Đường uống. Thấy cậu uống xong liền hỏi:"Uống nữa không?"
Bạch Đường lắc đầu: "No rồi…"
"Tôi phải đến công ty một chuyến." Trì Yến Đình đặt ly nước xuống, cúi người hôn lên trán cậu, giọng nói mang theo cảnh cáo:
"Ở nhà ngoan ngoãn. Nếu em tự ý ra ngoài nữa, tôi đánh gãy chân em."
Bạch Đường khẽ rụt người lại, cảm giác ê ẩm nào đó nơi h* th*n khiến cậu đỏ cả tai.
[Tên vai ác này thể lực đúng là đáng sợ thật… May mà Đường Đường không phải người thật, chứ nếu là nhân loại chắc đã sớm bị hành tới chết trên giường rồi…]
Bạch Đường nằm sấp trên giường, nghiêng đầu nhìn nam nhân đang thay quần áo bên cạnh. Bờ vai rộng, eo thon, cơ ngực rắn chắc, đường nhân ngư tuyến sắc nét… mỗi chi tiết đều đẹp đến mức không thể rời mắt..... Có tiền, có nhan sắc, vóc người còn đẹp như tượng tạc… Một người hoàn mỹ thế này, sao lại là vai ác chứ?
Tầm mắt của cậu vô thức dừng lại ở nơi nào đó, mặt nhanh chóng đỏ bừng, ánh mắt càng thêm tội lỗi khi phát hiện… mông vai ác còn cong cong nữa chứ.
Giờ nhìn th*n th* tr*n tr** kia được bao bọc trong bộ tây trang đen đầy cấm dục, Bạch Đường không nhịn được nghĩ: lúc vai ác c** đ* cậu rung động, giờ lại muốn xé ngay quần áo trên người vai ác.
"Tiểu sắc quỷ, nhìn đến chảy cả nước miếng rồi kìa." Nam nhân đã mặc chỉnh tề, cúi người xoa nhẹ tóc Bạch Đường, giọng trêu chọc đầy mùi hormone.
"Tôi không có!" Bạch Đường đỏ mặt, giơ tay sờ cằm kiểm tra rồi lập tức túm lấy cái gối đập về phía đối phương.
"Đồ lừa đảo!"
Nam nhân bật cười, thong thả rời khỏi phòng ngủ.
Bạch Đường lần này phải nằm trên giường tĩnh dưỡng suốt hai ngày mới có thể miễn cưỡng xuống đất đi lại. Trong khoảng thời gian ấy, đoàn phim 《Hắn》 do đạo diễn Trương Bính Sơn phụ trách lại một lần nữa gây sóng gió trên mạng xã hội vì chuyện tuyển chọn lại vai diễn Ôn Lương.
Cuối cùng sau mấy ngày chờ đợi, vai diễn ấy cũng đã có chủ.
Trong phòng ăn của phủ Ngự Thiện.
Bạch Đường cầm đũa nghịch qua nghịch lại trên mâm, một con tôm đã bóc vỏ nằm yên ở đó.
Cậu kẹp con tôm cho vào miệng, vừa nhai vừa hàm hồ nói: "Ngày mai em muốn đến đoàn phim."
Tay đang lột tôm của Trì Yến Đình khựng lại. "Không phải quay xong rồi sao?"
"Do vụ của Trác Hoa, đạo diễn muốn quay lại một số phân cảnh." Bạch Đường há miệng cắn miếng tôm vừa được đưa đến bên môi, nhai nhai nuốt nuốt.
"Vậy à." Trì Yến Đình thản nhiên lấy khăn giấy lau vết nước sốt bên khóe môi cậu, rồi gật đầu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!