Chương 17: Trái tim có chút chua chua

"Không sao đâu, không sao đâu, nơi này lại chẳng có ai khác."

Bình hoa bách hợp mới tinh giờ chỉ còn lại vài cọng cành trơ trụi ... vì bị Bạch Đường gặm đến sạch bong.

Sau khi rửa mặt, cậu xoa tai thỏ, thỉnh thoảng còn l**m l**m hai bên, cuối cùng nằm úp sấp trên giường, gối đầu lên tai thỏ, chờ "dấu hiệu đặc biệt" biến mất.

"77, vai ác chẳng lẽ không có gì ghét sao?"

[ Tuyến phát triển, cốt truyện, thậm chí nhân thiết của vai ác đều chưa hoàn chỉnh… tôi cũng chịu. ]

[ Nhưng mà ... chúng ta có thể hỏi mẹ Trần, bà ấy là người nhìn vai ác lớn lên đấy. ]

Nghe đến đó, Bạch Đường lập tức sáng mắt, tai thỏ cũng lập tức thu về, chân trần chạy cộp cộp xuống lầu.

Theo thường lệ, giờ này Trì Yến Đình đều sẽ ngồi ở phòng khách hoặc bên bàn ăn, nhưng hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả. Trong lòng Bạch Đường bỗng trống trải một cách kỳ lạ.

"Mẹ Trần, A Đình đi làm rồi à?"

Mẹ Trần cười hiền: "Đúng vậy, Bạch tiên sinh nhớ thiếu gia à?"

"Đâu có!" Bạch Đường lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng quay đi, vội vàng chuyển đề tài: "Vậy... Phương Tín đâu?"

Mẹ Trần thấy rõ sự lảng tránh trong ánh mắt cậu nhưng cũng không vạch trần, chỉ mỉm cười: "Phương tiên sinh được bảo tiêu đưa về nhà rồi."

Không hiểu sao, khi nghe đến việc Phương Tín bị đưa về, trong lòng Bạch Đường lại thấy… nhẹ nhõm. Giống như vừa cắt bỏ được một cái gai nhỏ trong tim.

"Vậy à..." Cậu đảo mắt nhìn quanh phòng bếp, "Còn dì Trương đâu?"

"Dì Trương về quê rồi, con dâu sinh em bé nên dì ấy xin nghỉ luôn."

Bạch Đường khẽ gật đầu, thần sắc chùng xuống. Hầu hết người trong biệt thự đều đã được Trì Yến Đình thay đổi hoặc điều đi.

Không biết từ bao giờ, nơi này đã trở thành "lồng giam" chỉ có hai người.

[ Đường Đường, chúng ta sớm muộn cũng phải rời khỏi nơi này... ]

007 dịu giọng an ủi, cảm nhận được nỗi bất an của thỏ con.

[ Nhưng mà, còn có tôi nữa. 007 sẽ mãi mãi ở bên Bạch Đường. ]

"Ừm." Bạch Đường gật nhẹ, vành mắt hơi đỏ lên. Đến cả món cháo trái cây mà mình yêu thích nhất, hôm nay cũng chẳng thấy ngon.

Ăn xong, cậu ngồi thẫn thờ nhìn mẹ Trần đang bận rộn sắp xếp hoa. Bà ôm một bó hoa mới rực rỡ, đang tỉ mỉ phân loại và c*m v** bình.

"Mẹ Trần..." Bạch Đường rụt rè hỏi: "A Đình... có ghét cái gì không?"

Cậu sợ bị hiểu lầm, vội vàng bổ sung: "Ý con là... phòng khi lỡ làm điều gì khiến anh ấy giận thì không hay..."

Mẹ Trần khẽ cười, vừa cắm một đóa hồng đỏ rực vào bình hoa vừa nói: "Thiếu gia rất thích Bạch tiên sinh mà, nên cho dù cậu có làm gì đi nữa, thiếu gia cũng không giận đâu."

Rồi bà liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt đầy ấm áp: "Bạch tiên sinh đang muốn hỏi về thời nhỏ của thiếu gia đúng không?"

Bạch Đường tròn mắt ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng thì mẹ Trần đã rút một đóa hồng đưa cho cậu.

"Trong tình yêu, cặp đôi nào cũng tò mò về tuổi thơ của nhau cả."

Bạch Đường đưa đóa hoa hồng lên chóp mũi, khẽ ngửi hương thơm dịu nhẹ. Cậu cúi đầu, dùng răng cắn nhẹ cánh hoa, giọng thì thầm như nói với chính mình:

"Tôi với A Đình đâu phải... tiểu tình lữ gì đó..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!