Trì Yến Đình còn chưa kịp nói hết câu, đã bị chiếc q**n l*t trong tay Bạch Đường ném thẳng vào mặt.
"Lưu manh!"
Thỏ con đỏ ửng cả người vì xấu hổ, hung hăng đẩy hắn ra rồi chuồn khỏi phòng vệ sinh.
"77, vai ác có thể xuyên vào phòng người ta bằng... q**n l*t được không?"
[ Dĩ nhiên là được! Bây giờ tụi mình sẽ nhét q**n l*t vào phòng của Phương Tín. ]
Ngay lúc Bạch Đường cầm q**n l*t định mở cửa phòng ngủ thì Trì Yến Đình từ trong nhà vệ sinh bước ra. Tóc vẫn còn ướt, tay còn lau lau đầu, vừa nhìn thấy món đồ trong tay cậu thì dừng bước lại.
Ánh mắt hắn sáng rực, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý. "Bảo bối, thì ra em có sở thích như vậy à."
Bạch Đường hoảng hốt, vội vàng nhét vội chiếc q**n l*t vào trong áo, hấp tấp giải thích: "Tôi không có trộm q**n l*t của anh!"
Trì Yến Đình quăng khăn xuống, sải bước lại gần, một tay ôm cậu vào lòng, tay còn lại tiện thể đóng cửa phòng ngủ lại.
"Bảo bối không có trộm," tay hắn luồn vào bên hông cậu qua lớp áo, động tác mập mờ mà tham lam, "Bảo bối là đang nhớ tôi, đúng không?"
"Tôi không có!" Bạch Đường quẫy người tránh né, cố gắng đè lại cái tay đang làm loạn trước bụng, "Là Phương Tín nhờ tôi trộm hộ!"
"Tiểu nói dối."
Nụ hôn mạnh mẽ và cuồng nhiệt lập tức rơi xuống.
"Đừng bắt nạt tôi mà..."
"Tôi đâu có bắt nạt em," Trì Yến Đình khẽ cười, nhìn gương mặt thỏ con đỏ bừng đáng thương, "Tôi chỉ là... quá nhớ em thôi."
Sao lại có người mềm mại như thế này được chứ, chỉ cần chạm nhẹ một cái, làn da liền ửng đỏ lên cả mảng.Sáng sớm, trong vườn hoa, mẹ Trương đang tưới cây, thấy Trì Yến Đình sắc mặt rạng rỡ thì mỉm cười chào hỏi:
"Thiếu gia tối qua chắc ngủ ngon lắm hả?"
"Ừ." Trì Yến Đình mỉm cười đầy ẩn ý, nghĩ đến phản ứng đáng yêu tối qua của thỏ con, trong lòng lại mềm ra thành nước.
Ở trong hoa viên chọn vài đóa hoa bách hợp vừa hé nở, Trì Yến Đình mang về c*m v** bình thủy tinh, sau đó quay lại phòng ngủ. Hắn nhìn thấy thỏ con vẫn đang ngủ say, cuộn mình trong ổ chăn mềm mại.
Lông mi đen như lông quạ còn vương giọt nước mắt, khoé mắt đỏ hồng, môi hơi mím lại đầy ủy khuất.
Trì Yến Đình cúi người, nhẹ nhàng hôn lên giọt lệ nơi khoé mắt ấy, rồi kh* c*n v*nh t** mềm mại kia một cái.
Tai thỏ... từ bao giờ lại lộ ra thế này?
"Ngoan lắm."
Hắn khẽ thì thầm, rồi mới lưu luyến buông Bạch Đường đang say giấc ra, rời khỏi phòng ngủ.
"Thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong." Mẹ Trương khẽ gọi.
"Ừ." Trì Yến Đình vừa kéo ghế ngồi xuống bàn ăn vừa dặn, "Đường Đường còn muốn ngủ thêm một chút, lát nữa chuẩn bị ít món thanh đạm thôi."
"Vâng, thiếu gia."
Hắn uống một ngụm cà phê rồi lại nói tiếp: "Còn nữa, bảo nhà bếp đừng để em ấy ăn vặt quá nhiều."
"Rõ rồi ạ."
Khi Trì Yến Đình vừa dùng xong bữa sáng thì Phương Tín mới từ phòng dành cho khách bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!