"77…" Bạch Đường trong lòng gần như tuyệt vọng, nhỏ giọng hỏi, "Giá trị chán ghét của hắn rốt cuộc có tăng không vậy? Rõ ràng vừa mới nhúc nhích…"
[ Thỏ Bảo đừng nản, tính cách của vai ác rất khó lường. Chỉ cần chúng ta kiên trì giữ đúng, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ thôi! ]
Cậu còn đang hoang mang thì nghe thấy giọng nói khàn khàn bên tai:
"Nhìn em ngây người như vậy… chắc tại tôi quá dịu dàng rồi." Trì Yến Đình cúi đầu, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu cháy cậu.
[ Đường Đường, nhân lúc hắn lơ là, nhào tới, cho hắn một cái bạt tai, nhục nhã hắn! Không tin giá trị chán ghét không tăng! ]
Bạch Đường cắn răng, vươn tay ôm lấy cổ hắn…
Trì Yến Đình lập tức siết lấy vòng eo cậu, bàn tay siết chặt mang theo chút chiếm hữu cố chấp.
Hơi thở của hai người dính lấy nhau, đầu mũi chạm nhẹ, tóc mái khẽ quấn vào nhau, hơi thở ngọt ngào trên người Bạch Đường khiến không khí như đông cứng lại.
"Cho em thở chút." Trì Yến Đình dán sát môi cậu, giọng nói khản đặc, lưu luyến mà buông ra.
Bạch Đường mềm nhũn trong lòng hắn, toàn thân không còn sức lực, chỉ có thể há miệng th* d*c.
Trì Yến Đình đưa tay lau đi giọt nước nơi khoé mắt cậu, chậm rãi trượt qua đôi môi ướt át, ánh mắt sâu thẳm.
"Dễ thương đến nghẹt thở."
Bạch Đường hừ nhẹ một tiếng, mang theo mệt mỏi và bất mãn. Nhưng trong tai người kia, lại như đang làm nũng.
Trì Yến Đình nheo mắt, ánh nhìn càng thêm u tối. Thỏ con này… càng làm nũng lại càng khiến người khác muốn phạm tội.
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc như lưỡi dao lướt qua tim:
"Lạ thật… rõ ràng người nên tức giận, nên nổi điên là tôi."
"Nhưng chỉ cần em chủ động một chút… dịu dàng một chút… tôi lại chẳng nỡ làm gì em."
Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt long lanh nước của Bạch Đường càng thêm đáng yêu, ngoan ngoãn đến mức khiến người khác quên cả lý trí.
"Em nói đi… là tình nhân của tôi, em có nên thoả mãn tôi không, hả?"
Bạch Đường mặt đỏ bừng, vội kéo lấy lớp vải mỏng trên người che lại, liên tục lùi về phía sau.
"Sao lại chạy, hả?" Giọng người kia trầm thấp vang lên.
Bạch Đường giữ chặt tay áo hắn, hoảng loạn nhìn khuôn mặt tối sầm kia, gần như hét lên: "Anh định làm gì đấy? Đừng lại gần!"
[Đường Đường đừng sợ! Loại người như vai ác, càng thấy mình sợ hãi lại càng hưng phấn.]
[Chúng ta diễn ác độc đến cùng, đạp hắn một phát cho tỉnh!]
Bạch Đường cắn môi, nước mắt lưng tròng, giọng lạc đi: "Đồ b**n th**! Tôi ghét anh!"
Trì Yến Đình nheo mắt, giọng nói khàn đục: "Ghê gớm thật đấy, dám nói ghét tôi, còn muốn đá tôi nữa?"
[A a a! Cảnh báo! Vai ác bắt đầu chuyển mode nguy hiểm!!]
007 hét lên trong đầu Bạch Đường.
Cậu bực mình thì thầm: "77, mấy cái cách cậu nói hình như... chẳng cái nào có tác dụng cả."
Xấu hổ và giận dữ, Bạch Đường nghiêng mặt đi, né tránh từng động tác thân mật của hắn: "Tôi không thích như vậy…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!