Chương 12: Yêu... quả nhiên là thứ rẻ tiền

Không khí như biến mất khỏi không gian. Bạch Đường há miệng cố hớp lấy từng ngụm không khí quý giá.

Cảm giác ngạt thở dữ dội cùng áp lực trên cổ khiến hai mắt cậu đỏ bừng. Nước mắt từng giọt, từng giọt to rơi xuống, như chuỗi trân châu đứt đoạn.

Khó chịu quá…

Buông ra… Làm ơn…

Cậu cố giãy giụa, nhưng do thiếu oxy, tay chân chỉ có thể mềm oặt, bất lực buông thõng. Ngay lúc Bạch Đường tưởng rằng mình sẽ bị b*p ch*t ngay trên xe, Trì Yến Đình cuối cùng cũng buông tay.

Không khí ập vào lồng ngực, cậu ho sặc sụa, cả người rơi khỏi ghế, ngã xuống sàn xe. Khuôn mặt nhòe nước mắt, sắc mặt trắng bệch, chật vật đến không thể tả.

"Thật đáng thương, bảo bối của tôi." Trì Yến Đình cúi người, nắm lấy cánh tay Bạch Đường kéo trở lại ghế. Đôi mắt hắn lạnh lẽo sâu không đáy. "Vẫn còn muốn rời khỏi tôi sao?"

Bạch Đường trợn mắt nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe, vùng cổ trắng muốt giờ nổi rõ một vết bầm tím đáng sợ. Cậu nghiến răng, giọng khản đặc: "Biến đi!"

Nam nhân khẽ cười, lạnh như băng.

Bạch Đường nhíu mày vì đau, môi cắn rách đến rớm máu, trong miệng toàn vị tanh của máu tươi.

Một nụ hôn dính máu kéo dài và bạo liệt ép xuống, trộn lẫn giữa chiếm hữu và thù hận.

Không biết từ lúc nào, xe đã dừng lại. Tài xế mở cửa xe, lặng lẽ rời đi, như thể chẳng hề hay biết chuyện gì vừa diễn ra.

Ánh trăng lạnh như sương, rọi vào không gian nặng nề.

Thật lâu sau, cánh cửa xe mới bật mở.

"Ghét anh…" Bạch Đường thều thào, giọng yếu ớt như hơi thở cuối cùng.

Trì Yến Đình nghe thấy, bước chân hơi khựng lại. Nhưng rồi, hắn cười nhạt, cánh tay siết chặt lấy cậu:

"Chỉ ghét thôi chưa đủ. Tôi muốn em… hận tôi. Hận đến tận xương tủy… nhưng vẫn không thể ngừng yêu tôi."

So với thứ tình yêu đơn thuần và nhạt nhẽo, hắn càng muốn một tình cảm vừa đau vừa cháy bỏng. Để Bạch Đường hận hắn, oán hắn… nhưng cuối cùng, vẫn chỉ biết dựa vào hắn.

"Bảo bối à, đừng quên là em trêu chọc tôi trước. Em chủ động bước vào thế giới của tôi... thì đừng mong thoát ra dễ dàng."

Hắn ôm lấy Bạch Đường đang nước mắt ròng ròng, đôi mắt sưng đỏ đến đáng thương, giọng nhỏ nhẹ như dỗ dành:

"Bảo bối ngoan, tôi cho em xem cái này."

Bạch Đường còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đầu óc vẫn choáng váng. Nhưng khi nhìn thấy đoạn video Trì Yến Đình đưa ra từ điện thoại, đôi mắt cậu lập tức trợn to.

Tiếng cười của nam nhân như kim châm đâm thẳng vào tim: "Hắn dùng tay trái chạm vào em đúng không? Vậy… anh lấy nửa cái mạng của hắn, cũng là nhẹ nhàng rồi."

"Anh… Vì sao lại làm vậy?" Bạch Đường, đầu ngón tay trắng bệch, môi run rẩy, phẫn nộ hỏi: "Trì Yến Đình, tôi và hắn không có gì cả! Anh vì cái gì lại muốn làm ra chuyện như thế?"

Trì Yến Đình khẽ đưa ngón tay chạm lên khoé môi cậu, từ tốn trượt vào, giọng dịu dàng đến lạnh người: "Tôi đã nói rồi, tôi không thích người khác đụng vào em. Bảo bối của tôi quá được người ta thích."

"Không ai thích tôi cả…" Bạch Đường lắc đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

"Thật vậy sao?" Trì Yến Đình giữ chặt lấy người cậu, cúi xuống thì thầm:"Bảo bảo thật ngây thơ. Cái người bạn thân thanh thuần trong sáng của em ấy… trong nhà hắn treo đầy ảnh chụp lén em."

Hắn lại bật một đoạn video khác. Trong video là cảnh Trác Hoa đang nói chuyện với trợ lý.

"Giúp tôi tra xem cái tên vai phụ Bạch Đường đó là ai."

"Trời ơi, cậu lại định làm gì nữa? Vừa mới bị paparazzi bắt gặp vào khách sạn với người ta, giờ lại..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!