Tin nhắn của Bạch Đường gửi Vai Ác:
[Chồng ơi, anh không ngoan chút nào, dám lén lút đi tìm 'cẩu' khác sau lưng tui hả?]
[Thật sự chỉ muốn khóa anh lại, để mỗi mình tui được ngắm!]
[Trời ơi!!! Cơ ngực chồng em bự quá, đẹp trai chết mất, mê người muốn xỉu luôn...!]
[Hôm nay anh có mặc bộ đồ tui chọn cho anh không? Nhìn s*x* lắm nha!]
[Đừng để 'cẩu' khác đụng vào anh, không là tui giận thật đấy!]
[Chồng ơi, đoán xem tui đang làm gì với ảnh của anh nè?]
[Chồng ơi, bao giờ anh mới chịu ôm tui, hôn tui một cái hả?]
Bạch Đường, đeo kính râm và khẩu trang kín mít, lo lắng nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trong quán cà phê cách đó không xa.
"Gửi mấy tin này thật sự ổn hả trời?" Cậu lẩm bẩm, giọng run run.
Hệ thống 007 vang lên trong đầu: [Đường Đường, mục tiêu của chúng ta là khiến hắn ghét bỏ cậu, rồi đuổi cậu đi. Không làm vậy thì nhiệm vụ không hoàn thành đâu!]
"Nhưng mà, mấy cái tin này b**n th** quá, tui sợ thật sự luôn!" Bạch Đường ngồi xổm xuống đất, ngón tay thon dài che chặt màn hình điện thoại, sợ người khác nhìn thấy đống tin nhắn kia.
Ping! Ping!
Tin nhắn từ vai ác đến:
[Cậu là ai?]
[Đừng để tôi tóm được cậu!]
"Trời ơi! Anh ta nhắn lại rồi! Làm sao đây? Anh ta sẽ ăn tươi nuốt sống tui mất!" Bạch Đường hoảng loạn kêu lên.
[Bình tĩnh! Hắn không tra ra được cậu là ai đâu, yên tâm!]007 trấn an, đồng thời chia sẻ góc nhìn với Bạch Đường. Khi thấy vai ác Trì Yến Đình rời khỏi quán cà phê, hệ thống lập tức ra lệnh:[Nhanh lên! Đuổi theo hắn, làm hắn mê mẩn, rồi... hạ gục hắn!]
Bạch Đường bị giọng điệu hung hãn của 007 làm giật mình, tay run cầm cập. "77, mày có chắc là hệ thống đứng đắn không vậy?"
Miệng thì càm ràm, nhưng vì nhiệm vụ, Bạch Đường vẫn bám theo Trì Yến Đình. Lần đầu làm chuyện mờ ám, cậu hồi hộp đến mức suýt làm rơi lọ thuốc mê trong túi.
Đêm tối, gió lạnh thổi qua. Bạch Đường lén lút đi theo vai ác vào một con hẻm vắng. Cậu rút lọ thuốc mê đã chuẩn bị sẵn, nhanh như chớp áp sát, bịt miệng mũi Trì Yến Đình, khiến hắn ngất xỉu rồi kéo thẳng đến khách sạn.
[Đường Đường, giỏi lắm! Cứ đà này, nhiệm vụ của chúng ta sẽ hoàn thành nhanh thôi!]007 phấn khích reo lên.
Bạch Đường đứng trong phòng khách sạn, nhìn Trì Yến Đình nằm bất động trên giường. Ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên gương mặt sắc sảo của vai ác: sống mũi cao, đường nét mày sâu, lạnh lùng mà cuốn hút. Cậu nuốt nước bọt, tim đập thình thịch...
Bạch Đường ngẩn ngơ nhìn đôi môi mỏng gần trong gang tấc của Trì Yến Đình, bất giác cảm thấy... sao mà trông muốn hôn thế không biết!
[c** q**n áo của hắn ra!]Hệ thống 007 ra lệnh.
Lời này vừa vang lên, mặt Bạch Đường đỏ bừng như sắp bốc khói. Cậu cắn răng, run rẩy hoàn thành nhiệm vụ, cởi từng món quần áo của Trì Yến Đình. Đến khi xong xuôi, cả người đã nóng ran như bị nướng chín.
Đôi tai thỏ trắng muốt lấp ló giữa mái tóc, run rẩy che đi đôi mắt hoảng loạn của Bạch Đường. "Cởi… cởi xong rồi," cậu lắp bắp, giọng nhỏ như muỗi kêu.
[Đường Đường, cố lên! Hoàn thành nhiệm vụ này, cậu sẽ được biến thành người hoàn toàn. Giờ thì c** đ* của mình ra, nằm xuống cạnh đối tượng công lược đi!]007 tiếp tục thúc giục.
"CÁI GÌ?!" Bạch Đường trợn tròn mắt, miệng há hốc vì sốc. "Tui… tui… tui không dám đâu!"
007 nhìn Bạch Đường nắm chặt tai thỏ, lắc đầu nguầy nguậy, liền dụ dỗ:[Tất cả vì nhiệm vụ! Trì Yến Đình có thói sạch sẽ, cực kỳ ghét bị người khác tính kế. Tin tui đi, sáng mai tỉnh dậy, nhiệm vụ của chúng ta sẽ hoàn thành ngay!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!