Chương 14: (Vô Đề)

Trong lòng Nghiêm Cẩn hoảng sợ một hồi, không được, cậu phải thông báo cho Con Rùa Nhỏ, để cô bé cẩn thận đề phòng, cậu còn phải tìm bố, phải để Con Rùa Nhỏ đến trường học. Cậu chạy lại chỗ vứt chiếc điện thoại muốn gọi điện lại, nhưng nhìn thấy chiếc điện thoại sớm đã bị cậu hủy đến mức tan tành tả tơi căn bản là không thể sử dụng được nữa. Nghiêm Cẩn quay người lại, chạy về phía tòa nhà văn phòng, ở đó chắc chắn có điện thoại.

Cậu vừa chạy vừa nghĩ, và dần dần bình tĩnh lại, có câu nói muốn trốn thì trốn trong thành phố, mọi người đều cho rằng Con Rùa Nhỏ là trẻ con bình thường, cho đến tận bây giờ ngoại trừ cậu và mẹ của Con Rùa Nhỏ ra, không có ai khác biết năng lực của cô bé, nếu như cậu khua chiêng gõ trống đem Con Rùa Nhỏ đến trường học, vậy há chẳng phải là sẽ gắn thêm cái mác tâm ngữ giả trên người Con Rùa Nhỏ sao?

Vừa rồi cậu bé tâm ngữ giả kia nói, không có ai nguyện ý kết bạn với người biết được mình đang nghĩ gì, mẹ của Con Rùa Nhỏ cũng nói với cô bé như vậy. Nghĩ lại thì bọn họ đều có kinh nghiệm từng trải. Tâm ngữ giả kia còn nói cậu ta bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, Nghiêm Cẩn ngẫm nghĩ trong lòng cũng thấy sợ hãi, Con Rùa Nhỏ nhát gan như vậy, nếu như bị nhố lại thì chẳng phải là sẽ sợ chết khiếp sao?

Không được, không được, Nghiêm Cẩn dừng bước. Cậu không thể nói cho bất cứ người nào chuyện liên quan đến Con Rùa Nhỏ, cứ để Con Rùa Nhỏ tiếp tục là một đứa trẻ bình thường, chỉ cần cậu với cô bé đều có thể giữ được bí mật, vậy nhất định sẽ không có ai biết. Cậu muốn ngầm điều tra một chút, trước tiên lấy tâm ngữ giả vừa rồi làm mục tiêu, xem xem rốt cuộc tâm ngữ giả sẽ xảy ra chuyện gì? Vì sao chú Phùng nói tâm ngữ giả gặp nguy hiểm? Cái gọi là biết người biết mình, trăm trận trăm thắng, chính là để Con Rùa Nhỏ trốn ở chỗ tối là được rồi, những chuyện khác cậu đi làm. Đợi cậu làm rõ mọi chuyện, thì sẽ dạy Con Rùa Nhỏ phòng vệ như thế nào.

Nghiêm Cẩn nghĩ đến đây, trong lòng bình tĩnh hơn một chút. Cậu làm như không có chuyện gì quay về ký túc, phát hiện trong phòng có bốn giường nhưng chỉ có hai người cậu và Cừu Tranh ở. Cừu Tranh đùa nói: "Có lẽ hiệu trưởng sợ phòng cháu ở luôn xảy ra nguy hiểm đến mạng người, cho nên không dám sắp xếp người khác. Ta chỉ đành liều mình ở cùng quân tử.

Nghiêm Cẩn cảm thấy chẳng đáng cười chút nào, cậu nghe ngóng chỗ Cừu Tranh: "Chú Đậu Đậu, chú có biết loại siêu năng lực nào có thể biết được trong lòng người khác đang nghĩ gì không?".

"Biết, đó gọi là tâm ngữ giả, ta đã nghe ông nội nói qua, tâm ngữ giả siêu lợi hại, chỉ cần là trong đầu óc người nghĩ đến, thì cái gì bọn họ cũng có thể biết được, còn mạnh hơn so với máy tính tìm kiếm."

"Ồ." Nghiêm Cẩn làm bộ làm tịch nói: "Vậy trường học chúng ta có một tâm ngữ giả đó, cháu vừa mới nhìn thấy ở bên người".

"Cái này không cần sợ, cậu ấy chỉ có thể nghe thấy tâm ngữ của con người, không nghe được của chúng ta, ta đặc biệt tìm hiểu qua rồi", Cừu Tranh nháy mắt.

"Không nghe thấy chúng ta?"

"Đúng, cậu ấy tên Hạ Bồi, mười tuổi, có thể nghe thấy tâm ngữ của loài người, nhưng mà những kẻ phi nhân loại giống như chúng ta, cậu ấy không có cách nào nghe được, cho nên cháu yên tâm đi, bí mật nhỏ trong lòng cháu rất an toàn."

Nghiêm Cẩn không yên tâm được, tâm ngữ giả này chỉ có thể nghe thấy của loài người? "Chú Đậu Đậu, vậy những người có thể nghe thấy tâm ngữ phi nhân loại kia thì sao?".

"Vẫn chưa phát hiện ra, tâm ngữ giả đăng ký trong Hiệp hội siêu năng lực của chú Phùng, toàn bộ chỉ có thể nghe thấy tâm tư loài người, năng lực mạnh, chỉ là phạm vi khống chế lớn hơn một chút, tốc độ lọc và tìm kiếm nhanh hơn một chút. Ông nội chú nói, có người muốn bắt tâm ngữ giả, chính là muốn lợi dụng những năng lực này của bọn họ làm chuyện xấu, nghĩ cũng thấy rất đáng sợ, giống như trường học chúng ta, nếu như trên là hiệu trưởng dưới là học sinh, trong lòng mỗi người đang nghĩ gì đều bị người ta biết, vậy muốn diệt sạch toàn trưởng, cũng chẳng phải là chuyện quá khó." Anh ngừng lại một lát, vỗ vỗ ngực: "May mà năng lực này chỉ có thể dùng đối với loài người, chúng ta rất an toàn, có chúng ta ở đây, những con người kia cũng an toàn".

Bí mật là chiếc ô bảo vệ tối ưu!

Nghiêm Cẩn không nói gì, Con Rùa Nhỏ có thể nghe thấy cậu nghĩ gì, cũng có thể nghe thấy bố nghĩ gì, còn có thể nghe thấy Thủy Linh và Bát Bát, cô bé không phải là tâm ngữ giả bình thường, Nghiêm Cẩn hiểu rõ tính quan trọng trong chuyện này rồi. Cậu ngẫm nghĩ, bất luận là như thế nào, nhất định phải bảo vệ tốt Con Rùa Nhỏ, tuyệt đối không thể để người khác biết được bí mật của cô bé.

Buổi tối là đại hội học sinh, thực ra chính là một hoạt động để các bạn học làm quen với nhau, xây dựng tình hữu nghị. Toàn trường có tất cả mười lớp, phân theo độ tuổi, cùng lớp ăn ở đi lại và bài huấn luyện chung đều làm cùng nhau, sau đó các tiết học Văn hóa và tiết Huấn luyện chuyên môn thì căn cứ theo trình độ khác nhau của mọi người, kỹ năng không giống nhau, thời khóa biểu cũng khác nhau, đương nhiên ngoại trừ bài học luyện tập bắt buộc của bản thân ra, những bài học khác nếu như có hứng thú cũng có thể xin lựa chọn luyện tập.

Nghiêm Cẩn đương nhiên là được phân đến lớp nhỏ tuổi nhất kia, coi như là lớp năm nhất, đều là trẻ con từ sáu đến tám tuối. Lớp của cậu chỉ có mười hai học sinh, ngoại trừ cậu ra, có hai Huyết tộc, một Hồ tộc, một Ưng tộc, một Thần tộc, bốn hàng ma sư và hai người có siêu năng lực. Nhưng mà Nghiêm Cẩn có hứng thú nhất, vẫn là lớp năm hai từ chín đến mười tuối, ở đó có Hạ Bồi

- tâm ngữ giả mà cậu quan tâm.

Lớp năm hai cũng chỉ có một lớp, hai mươi mốt học sinh. Bởi vì người của hai lớp đều ít, cho nên buổi gặp gỡ những người học cùng được tổ chức chung với nhau, hành động này vừa hay trúng ý của Nghiêm Cẩn, cậu cố ý tìm cơ hội đến ngồi bên cạnh Hạ Bồi.

Hạ Bồi đến rất muộn, cậu ta lặng lẽ đến phòng hoạt động, sau đó im lặng ngồi trong góc khuất. Học sinh học cùng lớp với cậu có thể đã biết năng lực của cậu, đều di chuyển về vị trí phía xa. Nghiêm Cẩn nhìn thấy liền nổi giận, một dám ngu ngốc, bọn họ ngồi lên mặt trăng thì người ta mới không nghe thấy nữa, vì sao không lên mặt trăng mà ngồi đi?

Hạ Bồi cúi đầu đem giấu bản thân mình vào trong góc, Nghiêm Cẩn đột nhiên thấu hiểu Con Rùa Nhỏ nhà cậu vì sao cũng thích một mình ở trong góc khuất, hóa ra năng lực có thể mang lại không chỉ là sự vui vẻ. Cậu xem xét lại một chút, quyết đinh buổi tối sẽ giải hòa với Con Rùa Nhỏ, không để cô bé buồn quá lâu.

Chủ nhiệm của hai lớp đều là Thần tộc đệ tử môn hạ của Cửu Thiên Huyền Nữ. Chủ nhiệm lớp Nghiêm Cẩn tên là Lỗ Ninh, lớp Hạ Bồi tên là Dụ Nguyên Sơn, hai giáo viên này đều là người quen cũ của Nghiêm Cẩn. Lúc này bọn hộ đang đếm đầu người theo danh sách, Phùng Quang Hoa đi vào, Hạ Bồi ngẩng đầu lên nhìn ông một cái, Phùng Quang Hoa cười cười cổ vũ cậu.

Hoạt động bắt đầu, theo truyền thống cũ mỗi học sinh đều lên trên tự giới thiệu về mình, ai có thể biểu diễn còn phải biểu diễn một chút năng lực của bản thân, để mọi người làm quen. Mấy người của Huyết tộc cùng nhau lên sân khấu, sau khi tự giới thiệu về mình xong, Cừu Tranh lãnh đạo các bạn nhỏ trong tộc cùng nhau lộ răng nanh và vuốt nhọn ra, đám trẻ con bên dưới hét lên cổ vũ, vô cùng hưng phấn, hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến quỷ hút máu. Nghiêm Cẩn chống đầu, rất khinh thường nghĩ: Một đám trẻ con bị quỷ hút máu trên tivi đầu độc.

Hạ Bồi ở bên cạnh hình như cũng có hứng thú với quỷ hút máu, chăm chú nhìn bọn họ, nhưng khi quay đầu chạm phải ánh mắt của Nghiêm Cẩn, cậu ta lại vội vàng tránh né cúi đầu xuống. Nghiêm Cẩn dịch dịch về phía cậu ta, ở bên cạnh nhỏ tiếng: "Em là Nghiêm Cẩn, còn anh?"

Hạ Bồi nhìn nhìn cậu, nhỏ giọng báo tên, sau đó quay đầu đi, giả vờ chăm chú nhìn lên sân khấu, không để y đến cậu nữa. Nghiêm Cẩn cũng không vội, sau này vẫn còn cơ hội.

Mấy bạn nhỏ hàng ma sư cũng cùng nhau lên sân khấu, biểu diễn bùa chống lửa, giành được từng hồi vỗ tay. Đặc sắc còn có mấy bạn nhỏ có siêu năng lực, Lam Băng của lớp Nghiêm Cẩn là người băng, cậu ta lấy một cốc nước, không đến một phút liền biến nước trong cốc thành băng, dưới khán đài một đứa trẻ lớp Hạ Bồi hét: "Trong phim đều là trong thoáng chốc có thể kết băng, còn có thể làm trên cả một cái hồ nữa".

Lam Băng không phục, lớn tiếng nói: "Tôi, đợi tôi lớn lên rồi, cũng có thể rất nhanh chóng chế được băng, cũng có thể biến hồ nước thành băng".

Đứa trẻ dưới sân khấu kia rất khinh thường quay đầu đi cười, không khí có chút ngượng ngập. Lam Băng đứng ở trên sân khấu cảm thấy ấm ức, cắn môi không biết nói tiếp thế nào cho phải, Nghiêm Cẩn bèn đập bàn đứng dậy, chỉ vào người khiêu khích kia nói: "Học trưởng, anh lợi hại như vậy, cũng làm một khối băng xem nào, chúng tôi cho anh một giờ". Cậu tuy tuổi nhỏ, nhưng bình thường nghiêm mặt cũng khá có phong độ của bố mình, ngữ khí vang vọng có lực, còn có phần khí thế không tức giận mà vẫn uy nghiêm.

Đứa trẻ kia nghe thấy câu này, "bộp" một cái đứng dậy, ánh mắt giận dữ nhìn Nghiêm Cẩn, không đợi cậu mở miêng, Phùng Quang Hoa đã nói: "A Huy muốn giới thiệu bản thân mình với mọi người một chút, lên sân khấu đi".

Lam Băng nghe thấy câu này liền nhân cơ hội chạy xuống, về đến chỗ ngồi còn quay đầu cười với Nghiêm Cẩn một cái, Nghiêm Cẩn cũng cười lại, gật gật đầu với cậu ta, Hạ Bồi ở bên cạnh nhìn cậu mấy cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!