"Còn nhớ xuân sang, lá nhỏ lay,
Thương xưa giọt lệ nhẹ vương đầy.
Chuyện cũ rõ ràng mang oán giận."
"Ta phụ lòng xưa, tình chưa cạn,
Mười năm như mộng chẳng thể nương.
Dáng ngọc dung nghi, nghìn vẻ thắm." — Tít dịch thơ.
Diệp Lưu Xuân có một giọng ca trời phú, nguyệt cầm du dương hòa cùng tiếng hát ngọt ngào uyển chuyển này khiến người nghe như say mộng.
Nàng rất ít khi hát những khúc ca bi ai, lạnh lẽo như vậy. Khúc Du trước kia ở Phàn Lâu nghe được đều là những khúc tình ý miên man, đôi lứa quấn quýt bên nhau. Codn Cao Vân Nguyệt ở yến tiếc nghe được thì là tiếng gươm ráo sắt ngựa vững vàng, khí phách tráng ca chinh chiến sắc lạnh, giờ đột ngột nghe một khúc như vậy, lại khiến người ta trầm mặc không thốt nên lời.
Vẻ mặt Cao Vân Nguyệt say sưa, Diệp Lưu Xuân hát xong cúi đầu, nhìn thấy chiếc kết đồng tâm rủ xuống bên dưới cây đàn nguyệt cầm của mình.
Nàng hiếm khi có khoảnh khắc gảy đàn một cách tùy hứng như vậy, lông mi cụp xuống, dường như nhớ lại một vài chuyện cũ khó nói thành lời.
Khúc Du nhìn nàng ấy, có chút kinh ngạc. Nàng đại khái có thể đoán ra đối phương đang nghĩ gì.
Bởi vì nàng từng đọc bài thơ này, đây là bài Xuân Phong Từ mà Bạch Sa Đinh viết vào những năm đầu.
Lời chú giải nàng đều nhớ, "Tiểu Diệp" là một nữ tử mà thi nhân quen biết từ những năm tuổi trẻ, thi nhân chứng kiến nàng từ thiếu nữ trở thành danh kỹ. Cảm thương thân thế, viết cho nàng rất nhiều bài thơ, đồng thời lại tự chế giễu mình "bạc tình", không thể cho đối phương chỗ dựa.
Nhưng "Tiểu Diệp" hiểu rõ sự vô tình, chỉ coi hắn là khách thường, hắn lại bất đắc dĩ cảm thán một câu, cần gì phải dùng "nghìn vẻ thắm" của khách để đối đãi cùng ta?
Tiểu Diệp…
Khúc Du thấy vẻ buồn bã của Diệp Lưu Xuân, ôn tồn lên tiếng: "Đây là bài thơ mới của Thập Tam tiên sinh phải không, viết rất hay."
Cao Vân Nguyệt hoàn hồn: "Thì ra là thơ của Thập Tam tiên sinh! Sớm biết Xuân nương tử thân thiết với Thập Tam tiên sinh, bài này ta lại chưa từng nghe qua."
Tuy hành vi của Bạch Sa Đinh có phần ngang trái, nhưng mỗi bài thơ của hắn được lưu truyền ra đều được các nữ tử trong hậu trạch Biện Đô lén lút truyền tay nhau. Cao Vân Nguyệt yêu thích thi văn âm luật, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ, đã xem qua không ít.
"Du Du đoán không sai." Diệp Lưu Xuân hoàn hồn lại, cười nói: "Bài này hơi khác, ta không mời nhạc sư mà tự mình phổ nhạc. Nếu hai người thấy thích, cũng coi như không uổng công. Cao cô nương thấy thế nào?"
"Tuy nhớ gió xuân, nhưng lại cô lẻ thanh khiết." Cao Vân Nguyệt nghiêm túc đáp: "Lời và khúc hòa hợp với nhau, vô cùng dung hòa. Nghe rồi khiến người ta thấy cảm hoài, Xuân nương tử muốn hát, phải hát cho người tri kỷ nghe."
Diệp Lưu Xuân cười nói: "Thật vậy, hôm nay chính là ta hát cho người tri kỷ nghe."
Lời nàng vừa dứt, một tiếng ho nhẹ của nam tử đột ngột truyền đến từ sau cửa sổ chạm hoa bên cạnh.
Cao Vân Nguyệt giật mình, nhặt chiếc quạt tròn vẫn luôn cầm tay, che mặt trốn ra sau hai người. Khúc Du đứng dậy, có chút ngạc nhiên nhìn Châu Đàn và một nam tử cao bằng chàng đi vòng qua sau hành lang bên cạnh. Vì không muốn mạo phạm, còn cố ý dừng lại ở một khoảng cách đó không xa, chưa vội bước tới.
Nàng lúc này mới phát hiện, nam tử bên cạnh Châu Đàn chính là Thái tử Tống Thế Diễm đã gặp hôm trước.
Hắn ta đã thay y phục thường thấy của quý công tử, lại có vẻ thân thiện hơn so với lúc mặc lễ phục Thái tử màu vàng trước kia. Diệp Lưu Xuân thản nhiên nhất, bước lên một bước hành lễ trước, Khúc Du và Cao Vân Nguyệt theo sau nàng hành lễ: "Điện hạ vạn an."
"Một khúc của Xuân nương tử khiến cả ta nghe cũng cảm thấy buồn bã." Tống Thế Diễm phất tay bảo các nàng đứng dậy, lười biếng nói: "Ba người các ngươi đều không tệ. Có dịp thì đưa Duyên Quân cùng đến nghe một chút cũng tốt."
Duyên Quân trong miệng hắn chính là chính phi Thái tử Lý Duyên Quân mà Khúc Du vừa gặp ở tiệc. Lý Duyên Quân là biểu muội của Tống Thế Diễm, con gái của Thượng tướng quân Lý Uy.
Tuy là con gái nhà tướng, nhưng sức khỏe Lý Duyên Quân không tốt lắm. Vừa rồi Khúc Du thấy Thái tử phi rụt rè e sợ như giẫm trên băng mỏng, nghĩ rằng lời đồn tình cảm Thái tử nhạt nhoà quả không sai, lúc này Thái tử chỉ là khách sáo mà thôi.
Nàng vừa nghĩ vừa ngẩng đầu liếc một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt đầy ý vị sâu xa của Tống Thế Diễm. Nụ cười trong mắt hắn ta không rõ ràng, thấy nàng ngẩng đầu cũng không hề che giấu, nheo mắt nói: "Xuân nương tử hát lại cho cô nghe thêm một lần nữa đi."
"Vâng." Diệp Lưu Xuân ôm đàn nguyệt cầm, nhéo tay Khúc Du một cái, sau đó đi theo Thái tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!