Mặc kệ Du Thố có ghét mình hay không, cô cũng đã lỡ làm như vậy rồi. Đường Hiểu Tinh cảm thấy mình đúng là một kẻ đại ngốc. Thế là, người vốn dĩ cứ chạm lưng xuống gối là ngủ say như cô, hôm nay lần đầu tiên trằn trọc suốt cả buổi trưa.
Khi chuông báo thức vang lên, Đường Hiểu Tinh ngồi dậy với mái tóc rối bù như tổ quạ, cô xoa xoa cái cổ cứng đờ vì nằm im một chỗ, đầu óc rơi vào trạng thái lửng lơ, vừa buồn ngủ lại vừa tỉnh táo. Thay quần áo xong, cô dội nước lạnh lau mặt rồi nhanh chóng rời khỏi ký túc xá.
Nhưng vừa đi đến đầu cầu thang, thật đúng là oan gia ngõ hẹp, cô lại gặp Du Thố. Không biết có phải do tác động tâm lý hay không, trước đây khi chưa có ấn tượng về Du Thố, có lẽ cô đã gặp nàng trên đường nhiều lần nhưng chưa bao giờ để ý. Còn bây giờ, cô luôn có thể liếc mắt một cái là tìm thấy nàng giữa đám đông. Trong mắt Đường Hiểu Tinh, nàng thật đặc biệt, tách biệt hẳn với mọi người xung quanh.
Du Thố đang đứng đợi bạn cùng phòng ở cửa ký túc xá. Khi Đường Hiểu Tinh đi tới, nàng quay đầu lại, ánh mắt hai người bất chợt chạm nhau. Cơ thể Đường Hiểu Tinh như có suy nghĩ riêng, cô quỷ thần xui khiến mà dừng bước. Thấy cô đứng khựng lại trước cửa, Du Thố tưởng cô muốn vào phòng nên nàng khẽ cúi mắt, hơi nhường đường sang một bên.
Nhìn thấy động tác tránh né của nàng, Đường Hiểu Tinh cảm thấy hụt hẫng trong lòng. Cô chủ động lên tiếng, hỏi thẳng thừng: "Cậu có phải đang ghét tớ lắm không?"
"?" Du Thố nghe vậy liền ngước lên, chạm phải đôi mắt đen nhánh đang nhìn mình chăm chú. Đôi mắt ấy vốn luôn rạng rỡ, nhưng lúc này lại thoáng vẻ ảm đạm, u sầu.
Du Thố chưa kịp tìm từ ngữ để đáp lại, Đường Hiểu Tinh thấy nàng im lặng thì càng khẳng định suy đoán của mình. Một cảm giác khó chịu không tên dâng lên, cô cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi cậu, tớ không nên quấy rầy cậu."
Đáng lẽ cô nên coi như chuyện trên cầu vượt chưa từng tồn tại. Đã hứa với Du Thố là không kể ra ngoài, thì nên chôn chặt mọi chuyện vào lòng. Bất kỳ sự quan tâm đặc biệt nào cũng có thể làm tổn thương tâm hồn nhạy cảm của nàng. Đường Hiểu Tinh thành tâm hối lỗi; cô nghĩ việc Du Thố muốn giữ khoảng cách, giả vờ không quen biết là vì muốn cắt đứt những hồi ức đau buồn, và cô nên tôn trọng lựa chọn đó. Vì vậy, hôm qua cô không nên chặn nàng lại trước cửa lớp 12A3.
Nói lời xin lỗi xong, Đường Hiểu Tinh định quay người rời đi. Không ngờ lúc này Du Thố lại đột ngột lên tiếng: "Không ghét."
Đường Hiểu Tinh bỗng ngước mắt lên, ánh nhìn lại một lần nữa va vào nhau. Trên gương mặt trắng ngần của Du Thố xuất hiện hai vệt hồng nhạt. Một tay nàng ôm chặt xấp bài tập, tay kia vô thức vén lọn tóc bên tai, lặp lại lần nữa: "Cậu rất tốt, tớ không có ghét cậu."
Đôi mắt Đường Hiểu Tinh vụt sáng như vừa được rót vào một luồng điện: "Thật sao?"
Du Thố càng đỏ mặt hơn, nhưng vẫn gật đầu: "Ừm."
Đường Hiểu Tinh lập tức đắc ý đến quên cả giữ ý tứ, được đằng chân lân đằng đầu hỏi: "Vậy chúng mình cùng đi đến lớp nhé?" Nói xong, thấy Du Thố ngẩn người chưa đáp, cô mới sực nhớ ra nàng đang đợi bạn, bèn gãi đầu lúng túng: "À, ừm, cậu đang chờ bạn nhỉ, ý tớ là, liệu chúng mình có thể cùng nhau..."
"Được chứ." Du Thố trả lời, rồi quay đầu nói với các bạn trong phòng: "Mọi người có thể nhanh tay lên chút không? Đường Hiểu Tinh bảo muốn đi cùng chúng mình."
Các nữ sinh đang bận rộn lúc này mới chú ý thấy Đường Hiểu Tinh ở cửa. Sau một hồi ồ lên kinh ngạc, họ nhanh chóng chạy ra, dắt tay Du Thố rồi giơ ngón tay cái trêu chọc: "Đúng là Thố Thố nhà mình có mị lực thật đấy." Nói xong, họ quay sang nhìn Đường Hiểu Tinh đầy ẩn ý: "Đường Hiểu Tinh, nói thật đi, có phải vì thích Thố Thố nên cậu mới sốt sắng thế không?"
Đường Hiểu Tinh bị nói trúng tim đen nên ngượng nghịu xua tay: "... Tớ không có."
Đám nữ sinh cười rộ lên. Chẳng ai coi trọng lời trêu đùa hay câu trả lời của cô cả. Du Thố lại cúi đầu, lặng lẽ bước đi cùng nhóm bạn. Đường Hiểu Tinh đi cùng họ đến đầu cầu thang thì gặp Lâm Tiễn. Cả nhóm tự nhiên nhập thành một đoàn. Nhưng từ lúc ra khỏi ký túc xá, Đường Hiểu Tinh không còn cơ hội để trò chuyện riêng với Du Thố nữa, Lâm Tiễn đi bên cạnh cô vẫn giữ vẻ trầm mặc như mọi khi.
Gần đến tòa nhà dạy học, Lâm Tiễn bỗng dưng bâng quơ nói một câu: "Trước đây nếu người khác hỏi như vậy, cậu sẽ không trả lời thế đâu."
Đường Hiểu Tinh mất vài giây mới hiểu Lâm Tiễn đang ám chỉ điều gì. Cô ngẫm lại, đúng là như thế thật. Bình thường nếu có ai trêu cô thích ai đó, cô sẽ dẻo miệng đáp: "Đáng yêu như thế ai mà chẳng thích, tớ cũng không ngoại lệ." Đó là một cách trả lời rất khôn khéo, nhưng hôm nay, sự khôn khéo ấy biến đâu mất sạch, cô mở miệng là thấy vụng về, vẻ lo lắng bồn chồn hiện rõ như đang che giấu điều gì đó.
Cô đá nhẹ một viên sỏi dưới chân, tâm tình có chút hỗn loạn. Ngay cả bản thân cô cũng không rõ lúc đứng trước cửa phòng Du Thố, cô đang cuống quýt vì điều gì. Sợ rằng nếu thừa nhận sự trêu chọc của mấy bạn nữ thì sẽ bị Du Thố ghét bỏ sao? Cho đến khi vào lớp, Đường Hiểu Tinh vẫn không nghĩ ra câu trả lời.
Vừa bước vào phòng học, Lâm Tiễn hạ thấp giọng, nói một câu đủ cho hai người nghe: "Nếu cậu cũng thích Du Thố, thì từ giờ chúng ta là tình địch."
Đường Hiểu Tinh: "?!!!!"
Lâm Tiễn quay đầu liếc cô một cái: "Cạnh tranh bằng thực lực nhé." Nói xong, cô nàng không thèm ngoái đầu lại mà đi thẳng về chỗ ngồi.
Đường Hiểu Tinh đứng hình. Cô vốn cảm thấy Lâm Tiễn có người trong mộng, không ngờ người đó lại là Du Thố! Thế nhưng, chính cô còn chưa chắc chắn mình có thích Du Thố hay không, sao Lâm Tiễn lại khẳng định như thể cô chắc chắn là tình địch vậy?
Suốt các tiết học buổi chiều, Đường Hiểu Tinh cứ vò đầu bứt tai chẳng nghe lọt chữ nào. Cô ngồi lì một chỗ suy ngẫm nhân sinh, ngay cả đi vệ sinh cũng không buồn đi. Lâm Tiễn thì ra ngoài hai lần, hình như đều sang lớp bên cạnh tìm người. Cô nàng đi tìm Du Thố sao? Để đưa đồ ăn vặt hay để trao đổi học tập? Đường Hiểu Tinh không kìm được mà nghĩ ngợi lung tung.
Sau đó, cô ôm đầu gục xuống bàn, cảm thấy những ý nghĩ của mình thật nực cười. Lâm Tiễn tìm ai thì liên quan gì đến cô chứ? Cô thấy mình hơi bao đồng, nhưng đôi tay cầm bút lại vô thức vẽ đầy lên nháp những chú thỏ trông cực kỳ xấu xí. "Phiền chết đi được," cô lầm bầm rồi ném bút sang một bên.
Dù chưa rõ mình có động lòng với Du Thố hay không, nhưng vì Lâm Tiễn đã thích nàng, với tư cách là bạn thân, cô thấy mình không nên xen vào. Đường Hiểu Tinh hạ quyết tâm, vừa hết tiết cuối, cô liền gõ bàn Lâm Tiễn: "Tớ không có thích Du Thố, cậu đừng coi tớ là tình địch."
Lâm Tiễn nhướng mày nhìn cô hồi lâu rồi hỏi: "Cậu chắc chắn chứ?"
Đường Hiểu Tinh khẳng định chắc nịch: "Tất nhiên, tớ có thích hay không lẽ nào tớ không biết?"
"... Được, là cậu tự nói đấy nhé. Nếu sau này đổi ý, tớ sẽ đánh cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!