Du Thố kể lại diễn biến lần đầu tiên hai người gặp mặt, Đường Hiểu Tinh nghe mà thấy không thể tin nổi, cô kinh ngạc thốt lên: "Hóa ra ngày đó là chị!"
Chuyện xảy ra hôm đó cô vẫn còn nhớ rất rõ. Sau buổi luyện tập sáng, cô vốn định tìm nữ sinh đã tặng thuốc cho mình để cảm ơn, đáng tiếc là cô đã quên mất gương mặt cô gái ấy trông như thế nào. Đi vào tòa nhà giảng đường, cô cảm giác gặp nữ sinh nào cũng thấy giống, mà dường như lại chẳng ai đúng cả. Bẵng đi một thời gian, cô cũng quên bẵng chuyện này.
Du Thố lườm cô một cái sắc lẹm: "Em chẳng nhận ra chị lấy một lần nào!"
Sau này không phải không có lúc chạm mặt, nhưng đầu óc Đường Hiểu Tinh như cái phễu, chẳng nhớ được việc gì. Ngay cả Lâm Tiễn còn chú ý đến nàng, vậy mà nàng lại chẳng để lại chút ấn tượng đặc biệt nào trong trí nhớ của Đường Hiểu Tinh.
Đường Hiểu Tinh xấu hổ, rụt đầu vào trong chăn cười hì hì, định bụng dùng chiêu ngây ngô để lừa dối cho qua chuyện.
"Lười nói với em quá, đi ngủ thôi." Du Thố lại nghiêng mình nằm ngay ngắn.
Đường Hiểu Tinh bỗng chống nửa thân trên dậy, chiếc giường gỗ lại phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt". Du Thố liếc nhìn cô: "Em làm gì đấy?"
"Muốn hôn chị một cái." Nói rồi, Đường Hiểu Tinh cúi người, đặt một nụ hôn lên trán Du Thố, sau đó nhỏ giọng: "Ngày đó cảm ơn chị nhé."
Du Thố đỏ mặt: "Kể cho em nghe chuyện này không phải để em nói lời cảm ơn đâu."
Đường Hiểu Tinh cười ngây ngô: "Nhưng em vẫn muốn cảm ơn chị."
Du Thố không chống đỡ nổi nụ cười của cô, kéo mép chăn che bớt nửa khuôn mặt rồi nhắm mắt lại: "Em đi ngủ đây."
Nào ngờ giây tiếp theo, cùng với tiếng "cọt kẹt" của giường gỗ, nàng cảm nhận được một xúc cảm mềm mại truyền đến trên má. Đường Hiểu Tinh lại sáp tới hôn thêm một cái vào má nàng.
Đã hôn là không biết điểm dừng luôn, Du Thố thầm cảm thán trong lòng, nhưng khóe môi giấu dưới chăn lại cong lên một đường hạnh phúc. Nàng không mở mắt, cũng chẳng sợ bị Đường Hiểu Tinh phát hiện.
Đường Hiểu Tinh rốt cuộc cũng nằm xuống, dần dần thích nghi với âm thanh của chiếc giường gỗ, không còn thấy gượng gạo như lúc mới đầu. Cô thích ôm Du Thố ngủ, giường nhỏ nên phải ôm chặt hơn một chút. Đường Hiểu Tinh vòng tay siết chặt Du Thố vào lòng, ngủ một mạch tới sáng bạch.
Ở nhà bà ngoại không nên ngủ quá muộn, Đường Hiểu Tinh đặt báo thức tám giờ sáng, nhưng chuông chưa kịp reo cô đã tỉnh trước. Du Thố vẫn còn đang ngủ. Du Thố lúc ngủ khác hẳn lúc thức, dù vẫn ngoan ngoãn, yên tĩnh, nhưng sự nhu thuận này lại mang đến cảm giác ấm áp hơn. Lúc tỉnh táo, khí chất của nàng thanh khiết hơn, tựa như vừa được gột rửa qua làn nước. Nhưng dù là dáng vẻ nào, Đường Hiểu Tinh đều rất thích.
Dĩ nhiên, cô cũng thích cả thỏ nhỏ nữa. Hình ảnh bé thỏ trắng hiện lên trong đầu làm Đường Hiểu Tinh nhịn không được cười hắc hắc, cô lại "chùn chụt" hôn hai cái lên gò má trắng ngần của Du Thố.
Du Thố bị hôn đến tỉnh giấc, nàng nheo đôi mắt ngái ngủ nhìn sang bên cạnh. Thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Đường Hiểu Tinh, nàng bất đắc dĩ: "Sao em tỉnh sớm thế?"
Đã vậy vừa sáng ra đã tràn đầy sinh lực, nàng cũng chẳng hiểu tinh lực của Đường Hiểu Tinh từ đâu mà ra nhiều thế không biết.
Đường Hiểu Tinh còn nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Chắc là do hôm qua đi ngủ sớm chăng?"
Bình thường khi tập huấn, muộn nhất là bảy giờ rưỡi cô đã phải dậy, đồng hồ sinh học đã định sẵn giờ đó nên tỉnh dậy là thấy tỉnh táo ngay. Tối qua chưa đến mười giờ đã lên giường, dù có tán gẫu một lúc thì khi ngủ cũng chưa tới mười hai giờ, thời gian ngủ như vậy là quá đủ.
Đường Hiểu Tinh thì tinh thần sảng khoái, còn Du Thố vẫn hơi buồn ngủ. Nhưng bị Đường Hiểu Tinh quấy rầy, nàng cũng không ngủ tiếp được, đành chống tay ngồi dậy: "Dậy thôi, chắc bà ngoại làm xong bữa sáng rồi đấy."
"Sớm vậy sao?" Đường Hiểu Tinh kinh ngạc.
"Em tưởng bà ngoại cũng thích ngủ nướng như chúng mình à?" Du Thố nhéo tai Đường Hiểu Tinh, vuốt lại mấy lọn tóc rối bên tai cô, "Bà ngủ sớm dậy sớm, có khi bốn năm giờ đã thức rồi."
Đường Hiểu Tinh tròn mắt: "Thế thì sớm quá."
Du Thố cũng thấy sớm, nhưng nàng hiểu được: "Người già giờ giấc sinh hoạt khác chúng mình."
Đường Hiểu Tinh gật đầu: "Cũng đúng."
Cô vén chăn ngồi dậy, chiếc váy hoa nhí trên người lập tức hiện ra trước mắt Du Thố. Không còn thấy kỳ quặc như lần đầu tiên nhìn thấy tối qua, nhưng vẫn có chút không quen mắt. Đôi mắt Du Thố cong lên, thầm tính toán lúc nào phải đi mua thêm cho cô vài chiếc váy mới.
Đường Hiểu Tinh vừa xuống giường bỗng thấy sống lưng hơi lạnh. Quay đầu lại thấy Du Thố đang mỉm cười nhìn mình, cô bỗng thấy nhức nhức cái đầu. Đường Hiểu Tinh rụt cổ lại, vẻ mặt cảnh giác: "Vợ ơi, chị lại đang tính toán ý đồ xấu gì đúng không?"
Du Thố cười vô cùng thuần khiết và ôn hòa: "Chị mà thèm tính kế em sao? Lẽ nào em nghĩ chị sẽ hại em?"
"Cái đó thì không đến mức." Đường Hiểu Tinh nghĩ bụng chắc mình nhạy cảm quá, thế là vơ lấy bộ đồ mặc hàng ngày định mở cửa ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!