Chương 36: (Vô Đề)

Đường Hiểu Tinh lao ra ngoài chặn một chiếc taxi, báo địa chỉ khách sạn. Tô Vân Liễu suýt soát đuổi kịp, vội vàng leo lên ngồi ở ghế sau cùng cô.

"Bác tài, làm ơn lái nhanh giúp cháu với!" Đường Hiểu Tinh sốt ruột thúc giục.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy vành mắt Đường Hiểu Tinh thâm tím – dấu tích rõ ràng của một trận xô xát. Thêm vào đó, hốc mắt cô đỏ bừng, sắc mặt đen như đáy nồi, trông vô cùng khó gần. Sợ chuốc họa vào thân, ông chỉ dám lí nhí đáp "Được" rồi đem hết kỹ thuật lái xe điêu luyện nhất đời mình ra, rút ngắn quãng đường vốn mất mười lăm phút xuống còn đúng mười phút.

Vừa đến nơi, Đường Hiểu Tinh đẩy cửa xuống xe ngay lập tức. Tô Vân Liễu bị tài xế cản lại: "Này cô gái, làm ơn trả tiền xe đã chứ."

Tô Vân Liễu: "..."

Cô vội vàng quét mã thanh toán rồi chạy theo vào đại sảnh khách sạn. Đường Hiểu Tinh đã đứng ở quầy lễ tân để dò hỏi xem Lâm Tiễn có ở đây không và ở phòng nào. Vẻ ngoài hung hăng của cô khiến nhân viên lễ tân phát khiếp. Giọng Đường Hiểu Tinh vừa gấp vừa dữ dằn, lại thêm vết thương trên mặt nên lễ tân nghi ngờ cô đến để gây chuyện. Cô nhân viên không những từ chối tiết lộ thông tin khách trọ mà còn âm thầm nhấn nút báo động, gọi bảo vệ đến để đề phòng Đường Hiểu Tinh bạo lực hại người.

Khi Tô Vân Liễu đuổi kịp thì các bảo vệ khách sạn cũng đã có mặt. Họ chất vấn Đường Hiểu Tinh đến đây làm gì, và dù cô nói thế nào họ cũng không tin.

"Ngại quá, chúng tôi đến để tìm người." Tô Vân Liễu vội vàng giải thích giúp bạn mình. "Khoảng mười phút trước, có một cô gái tóc ngắn dìu một cô gái khác đang say xỉn đến đây không ạ? Người say mặc đồ trắng, cao tầm chừng này."

Tô Vân Liễu vừa miêu tả vừa ra hiệu chiều cao, rồi bồi thêm: "Đó là vợ của Đường tiểu thư và cũng là bạn của tôi. Khi chúng tôi đang dùng bữa thì cô ấy bị người ta lén đưa đi, người đó rất có thể đang ở chỗ các vị. Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, khách sạn của các vị cũng phải gánh trách nhiệm đấy."

Nghe Tô Vân Liễu miêu tả chi tiết, lễ tân và bảo vệ bắt đầu dao động, câu nói cuối cùng lại càng khiến họ nơm nớp lo sợ. Quan trọng nhất là, hai người khớp với miêu tả của Tô Vân Liễu quả thực đã xuất hiện cách đây không lâu. Một cô gái tóc ngắn cao ráo đã bế một cô gái say rượu lên lầu, lúc đi ngang qua quầy còn hỏi quanh đây có tiệm thuốc nào không.

Nhân viên lễ tân dù ban đầu sợ hãi trước thái độ của Đường Hiểu Tinh, nhưng khi biết cô là bạn đời của cô gái say rượu kia, cô ấy bắt đầu cảm thông cho tâm trạng nóng như lửa đốt của Đường Hiểu Tinh.

"Xin chờ một chút, để tôi liên lạc với quản lý." Dù đã bị thuyết phục, nhưng với phận sự là nhân viên tiếp đãi, cô ấy không thể tự tiện tiết lộ thông tin lưu trú của khách.

Đường Hiểu Tinh và Tô Vân Liễu buộc phải tiếp tục chờ đợi ở đại sảnh. Đội bảo vệ vẫn không dám tin hoàn toàn lời nói một phía từ Tô Vân Liễu, họ giữ thái độ cảnh giác, nhìn chằm chằm Đường Hiểu Tinh.

Khoảng năm phút sau, quản lý sảnh vội vàng chạy đến. Sau khi nắm bắt tình hình qua điện thoại, bà lập tức cho kiểm tra thông tin khách. Thế nhưng, khi nhập tên Lâm Tiễn vào hệ thống, kết quả lại không khớp với bất kỳ dữ liệu nào. Lâm Tiễn là võ sĩ chuyên nghiệp và có danh tiếng nhất định, thường thì khi ở khách sạn cô ta sẽ không dùng giấy tờ cá nhân của mình, rất có thể là trợ lý đã đặt phòng thay.

Lý lẽ của Đường Hiểu Tinh dù hợp lý, nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc họ không thể xác định chính xác Lâm Tiễn đang ở phòng nào.

"Làm ơn cho chúng tôi xem camera!" Đường Hiểu Tinh không muốn bỏ cuộc, bộ não vốn không mấy linh hoạt của cô hôm nay đang vận hành hết công suất. "Nếu họ đã đến đây thì camera hành lang chắc chắn có ghi lại, qua đó có thể đoán được vị trí phòng chứ?"

Tuy nhiên, camera khách sạn không phải nói xem là xem ngay được, còn phải xin phép cấp trên. Cứ thế, việc chờ đợi đã kéo dài thêm hơn mười phút. Đường Hiểu Tinh nôn nóng đến cực điểm, sự kiên nhẫn sắp chạm ngưỡng giới hạn.

Đúng lúc này, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn vang lên từ phía cửa khách sạn. Thấy cảnh hỗn loạn trong đại sảnh khi Đường Hiểu Tinh đang tranh cãi với nhân viên, người vừa tới hơi ngạc nhiên: "Đường tiểu thư, có chuyện gì vậy?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đường Hiểu Tinh quay lại và nhận ra Tiêu Cẩn Ngôn.

"Tiêu tổng!" Như người chết đuối vớ được cọc, Đường Hiểu Tinh bước nhanh tới, hỏi dồn dập: "Cô có biết Lâm Tiễn ở phòng nào không?"

Nghe thấy cái tên Lâm Tiễn thốt ra từ miệng Đường Hiểu Tinh, Tiêu Cẩn Ngôn khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Lâm Tiễn sao?"

"Biết thì có biết." Tiêu Cẩn Ngôn ngập ngừng. "Nhưng Đường tiểu thư tìm cô ấy có việc gì?"

Đường Hiểu Tinh phân vân không biết có nên nói thẳng tình hình hay không, vì sợ Tiêu Cẩn Ngôn sẽ không giúp. Lâm Tiễn là võ sĩ ký hợp đồng với QH, cũng là cây rụng tiền của Tiêu Cẩn Ngôn, chắc chắn chị ta sẽ không muốn gà nhà mình dính phải bê bối. Nhưng tình thế cấp bách, cô liếc nhìn trợ lý đang theo sau Tiêu Cẩn Ngôn rồi hạ thấp giọng: "Vợ tôi bị Lâm Tiễn mang đi trong lúc say rượu rồi!"

Nếu Tiêu Cẩn Ngôn không chịu cung cấp số phòng, cô chỉ còn cách báo cảnh sát.

Gương mặt trầm ổn của Tiêu Cẩn Ngôn dường như xuất hiện một vết rạn nứt trong tích tắc, nhưng Đường Hiểu Tinh không chắc đó có phải ảo giác không. Ngay lập tức, cô cảm nhận được nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ, khí thế của Tiêu Cẩn Ngôn trở nên vô cùng nặng nề. Chị ta đang giận, ngọn lửa giận dữ hiện rõ trong mắt. Vẻ nổi giận của một tổng tài thực sự rất đáng sợ, dù biểu cảm không thay đổi quá nhiều nhưng Đường Hiểu Tinh vẫn bị áp lực vô hình làm cho khiếp sợ.

Đang lúc Đường Hiểu Tinh thầm nghĩ liệu Tiêu Cẩn Ngôn có bao che cho Lâm Tiễn mà không cho mình lên lầu tìm người hay không, thì cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ: "Đi theo tôi."

Nói xong, Tiêu Cẩn Ngôn quay người đi lên lầu, đồng thời ra hiệu cho trợ lý ở lại đại sảnh để giải quyết hậu quả. Quản lý khách sạn và bảo vệ đều bị khí thế của chị ta áp chế, không một ai dám tiến lên ngăn cản. Mãi đến khi Đường Hiểu Tinh và Tô Vân Liễu đã vào thang máy, những người còn lại trong đại sảnh mới nhìn nhau ngơ ngác. Quản lý sảnh thấy khó xử, định ra hiệu cho bảo vệ đi theo xem sao.

Lúc này, trợ lý của Tiêu Cẩn Ngôn không để lại dấu vết mà bước lên một bước, chặn trước mặt họ: "Sếp chúng tôi cần xử lý một số việc riêng, không muốn người ngoài quấy rầy. Xin cứ yên tâm, chuyện này các vị không cần gánh trách nhiệm, cũng sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của khách sạn." Lời đã nói đến mức này, quản lý khách sạn chỉ còn cách im lặng theo dõi tình hình.

Trong thang máy, Tiêu Cẩn Ngôn nhấn nút số "2". Thang máy êm ái đi lên lầu hai, cửa mở, chị ta dẫn đầu bước ra ngoài. Tiếng gót giày giẫm lên thảm lông cừu ở hành lang phát ra những tiếng động trầm đục. Chị ta đi thẳng tới một căn phòng, dừng bước, rồi giơ tay gõ cửa ba tiếng.

Đợi một lát, bên trong phòng truyền đến tiếng động nhỏ. Đường Hiểu Tinh đi sát sau Tiêu Cẩn Ngôn, cùng Tô Vân Liễu đứng sóng đôi ở hành lang, cảm xúc dồn nén trong cô như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!