Chương 34: (Vô Đề)

"Thật là chẳng biết lý lẽ gì cả."

Đường Hiểu Tinh liếc nhìn chiếc thẻ phòng rơi trên đất, chẳng buồn để tâm. Cô đóng sầm cửa lại, không quên chốt khóa cẩn thận.

Du Thố vừa tắm xong bước ra, tay vẫn cầm khăn lau mái tóc còn ướt. Thấy Đường Hiểu Tinh đi từ phía cửa vào với vẻ mặt hậm hực, nàng lộ rõ vẻ nghi hoặc: "Có chuyện gì thế em? Ai ở ngoài đó vậy?"

"Một kẻ tâm thần thôi chị." Đường Hiểu Tinh đáp, "Đi nhầm phòng mà cứ gõ cửa như đúng rồi, đầu óc chắc có vấn đề. Tối mai nếu em không ở đây mà có ai gõ cửa, chị tuyệt đối đừng mở nhé. Cứ gọi thẳng cho bảo vệ, mấy kẻ đó chắc là say rượu làm càn thôi."

"Ừm, chị biết rồi." Du Thố không mảy may nghi ngờ, "Nghe cũng sợ thật đấy." Nói rồi nàng nhìn cô, đôi mắt cong lên cười rạng rỡ: "Cũng may hôm nay có em ở đây."

Nhìn thấy nụ cười của Du Thố, cơn giận trong lòng Đường Hiểu Tinh tan biến sạch sành sanh. Cô gạt bỏ hết những chuyện không vui, tiến tới đón lấy chiếc khăn từ tay nàng để giúp nàng lau tóc: "Chị ở một mình thế này em không yên tâm chút nào. Mà chị công tác mấy ngày? Khi nào thì về lại thành phố C?"

"Kế hoạch là ngày mai xong việc chị sẽ về luôn." Du Thố khẽ đẩy tay Đường Hiểu Tinh, ra hiệu cho cô ngồi xuống bên giường, còn nàng thì tự nhiên ngồi lên đùi cô.

Sức nặng đột ngột từ cơ thể Du Thố khiến Đường Hiểu Tinh thoáng giật mình. Du Thố đang mặc bộ đồ ngủ khá mỏng manh, tà áo ngắn để lộ làn da trắng ngần, mịn màng ngay trước mắt. Hương sữa tắm thanh khiết quyện cùng hơi nóng sau khi tắm của nàng phả vào khứu giác. Đường Hiểu Tinh lập tức đỏ mặt, cô ngượng nghịu ngửa người ra sau để tạo chút khoảng cách.

Tay vẫn tiếp tục lau tóc cho vợ, Đường Hiểu Tinh cố kìm nén những suy nghĩ đang nhảy loạn trong đầu, một lúc sau mới tiếp lời: "Ngày mai về luôn ạ? Chị đi chuyến mấy giờ?"

Du Thố dường như không nhận ra sự bối rối của cô, nàng đặt hai tay lên vai Đường Hiểu Tinh, mân mê cổ áo cô rồi thản nhiên đáp: "Tám giờ tối."

Đường Hiểu Tinh nhíu mày: "Thế thì lúc xuống máy bay đã gần mười một giờ đêm rồi, muộn thế không an toàn đâu."

"Không sao mà." Du Thố trấn an cô, "Có Vân Liễu đi cùng chị, lúc đó chị sẽ bảo cậu ấy đưa về nhà."

Đường Hiểu Tinh hơi bất ngờ: "Cô Tô cũng đến thành phố R ạ? Thế sao hai người không ở cùng nhau cho tiện?" Nếu đi công tác chung, ở cùng phòng rõ ràng sẽ giúp họ hỗ trợ nhau tốt hơn.

Du Thố liếc cô một cái: "Em không để ý việc chị ở cùng phòng với người khác sao?"

"Dạ?" Đường Hiểu Tinh ngơ ngác, "Cô Tô là bạn chị mà, em có gì phải để ý đâu?" Ở khu huấn luyện cô vẫn ở chung phòng với Đào Thanh Viễn đấy thôi.

Du Thố khẽ véo tai cô: "Em không để ý, nhưng chị thì có."

"Tại sao ạ?" Đường Hiểu Tinh vẫn chưa hiểu.

Bất thình lình, một lực đẩy từ vai truyền tới khiến Đường Hiểu Tinh không kịp phòng bị mà ngã ngửa ra giường. Cô kinh ngạc: "?!"

Du Thố đổi tư thế, nàng ngồi quỳ hai bên hông Đường Hiểu Tinh, chống hai tay bên tai cô và cúi thấp người xuống. Mái tóc dài chưa khô hẳn rũ xuống chạm vào gương mặt Đường Hiểu Tinh, mang theo cảm giác m*n tr*n dịu nhẹ.

"Hay là... để em đi sấy tóc cho chị trước đã, không lại cảm lạnh mất." Đường Hiểu Tinh lắp bắp, mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy.

Du Thố chẳng màng tới những lời nói lộn xộn vì căng thẳng của cô, nàng nâng lấy gương mặt cô, ghé sát đôi môi mềm mại vào vành tai Đường Hiểu Tinh thì thầm: "Ngoài em ra, chị không chào đón bất kỳ ai bước vào không gian riêng tư của mình cả."

Lời chưa dứt, đôi môi Đường Hiểu Tinh đã bị Du Thố ngậm lấy. Cảm giác ngọt ngào quen thuộc đánh thức mọi giác quan, khiến từng tế bào trong cơ thể cô bắt đầu xao động. Bị đè ép trong tư thế này, Đường Hiểu Tinh không hề thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy một sự hưng phấn khó tả.

Vẻ ngượng nghịu lúc nãy biến mất, đôi bàn tay cô luồn vào dưới vạt áo ngủ của Du Thố, khẽ v**t v* vòng eo thon gọn, mịn màng. Trong phút chốc, các ngón tay cô siết nhẹ, lưu lại những dấu vết mờ nhạt trên làn da trắng tuyết của nàng. Đường Hiểu Tinh khẽ xoay người, để Du Thố ngã xuống lớp chăn mềm mại. Mái tóc dài xõa tung trên gối, tạo nên một vẻ đẹp hỗn loạn mà quyến rũ.

Đường Hiểu Tinh nằm đè lên người Du Thố, cổ họng cô khô khốc, tiếng nuốt nước miếng vang lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh.

"Vợ ơi, em..." Cô có chút khẩn trương, tay vô thức nắm chặt lấy góc chăn. Ám ảnh về việc làm Du Thố bị thương lần trước vẫn còn đó, khiến cô dù đang rất khao khát vẫn không dám buông thả bản thân.

Du Thố nghiêng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đen lánh đang tràn đầy khát vọng của cô. Nàng vòng tay qua cổ Đường Hiểu Tinh, khẽ kéo đầu cô xuống rồi phả một hơi thở ấm nóng vào má cô: "Chị muốn... Hôn chị đi."

Chỉ vài chữ đơn giản nhưng đủ để đốt cháy toàn bộ huyết quản của Đường Hiểu Tinh. Cô cúi xuống, đặt những nụ hôn lên mắt, lên mũi và rồi là đôi môi của nàng. Nụ hôn của cô vẫn còn vụng về, đôi khi thiếu đi sự nhịp nhàng, nhưng nó chứa đựng sự khắc chế và tình cảm nồng nàn, như thể cô đang cố gắng nâng niu nàng hết mức có thể.

Cảm nhận được sự bao bọc và trân trọng từ Đường Hiểu Tinh, Du Thố nhanh chóng chìm đắm trong men say tình ái. Cơ thể nàng mềm nhũn trong vòng tay cô, đôi mắt nhắm nghiền đầy hơi sương, phó mặc mọi cảm nhận cho người đối diện. Nàng như tan chảy thành dòng nước, dập dềnh theo từng nhịp sóng tình mãnh liệt.

Một luồng điện chạy dọc cơ thể khiến nàng không tự chủ được mà thốt lên những tiếng r*n r* khẽ khàng, khóe mắt cũng bất giác ươn ướt. Ngay khoảnh khắc cao trào sắp bùng nổ như pháo hoa, Đường Hiểu Tinh bỗng nhiên dừng lại.

Du Thố bị khựng lại giữa chừng, nàng khó chịu nhíu mày rồi mở mắt nhìn Đường Hiểu Tinh với vẻ đầy thắc mắc. Đôi mắt thỏ con nhòe lệ, lồng ngực phập phồng vì hơi thở dồn dập, nàng khàn giọng hỏi: "Sao thế em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!