Du Thố rất thích câu trả lời của Đường Hiểu Tinh, dù nàng chẳng bận tâm liệu lời hứa ấy sau này có thực hiện được hay không.
Nàng tựa vào lòng cô, mở hộp bánh rồi lấy điện thoại ra chụp một tấm hình kỷ niệm cho chú thỏ nhỏ xinh xắn. Đường Hiểu Tinh thì dụi cằm lên vai nàng nũng nịu; thấy vợ thích món quà nhỏ mình tặng, lòng cô cũng vui lây. Cô quay đầu hôn nhẹ lên tai nàng, thì thầm đầy đắc ý: "Em đã xin huấn luyện viên cho nghỉ ngày mai rồi, không cần phải đến căn cứ tập huấn đâu."
"Thật sao?" Du Thố ngước mắt nhìn cô đầy kinh ngạc, nụ cười còn rạng rỡ hơn cả lúc nhận được bánh ngọt.
Đường Hiểu Tinh thấy vậy thì mãn nguyện vô cùng. Cô thích nhìn nàng cười, chỉ mong bà xã Thố Thố của mình lúc nào cũng được vui vẻ như thế. Nhưng việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết cái bụng đói, không thể để vợ chịu đói được.
"Nếu chị đói thì ăn tạm chút bánh ngọt lót dạ nhé, em đi nấu cơm đây." Đường Hiểu Tinh hôn lên đôi gò má ửng hồng của nàng rồi xách đống nguyên liệu vào bếp.
Vì Du Thố nhắn tin nói muốn ăn củ cải, nên cô đã mua hai củ cải trắng lớn và mấy cây cà rốt bản địa tươi rói. Củ cải trắng cô đem thái sợi xào, cà rốt thì dùng để kho thịt. Thêm một đĩa cá hấp và một món rau theo mùa, vừa đủ đạm cho nhu cầu vận động của cô, lại vừa giúp Du Thố ăn thêm rau quả tươi.
Lúc vào bữa, với ý nghĩ nhất định phải nuôi vợ thật trắng trắng mập mập, Đường Hiểu Tinh liên tục gắp thức ăn cho nàng. Du Thố vừa buồn cười vừa bất lực, nhìn bát cơm chất cao như núi, nàng khẽ nũng nịu: "Nhiều quá, chị ăn không hết đâu."
"Chị cứ ăn được bao nhiêu thì ăn." Đường Hiểu Tinh lại gắp thêm một miếng củ cải vào bát nàng, "Thực sự ăn không nổi thì cứ để lại đó, không sao đâu."
Nghe lời cô, Du Thố đã ăn nhiều hơn hẳn mọi khi. Đến lúc thực sự không thể cố thêm được nữa, nàng bưng bát hướng về phía cô mỉm cười đầy ẩn ý. Đường Hiểu Tinh hiểu ý ngay, cô đón lấy bát của nàng, chẳng chút nề hà mà trút sạch chỗ thức ăn thừa vào bát mình, cười nói: "Chị đúng là dễ nuôi thật đấy, ăn thì ít mà chẳng tốn kém gì, em đúng là có phúc lớn mới cưới được người vợ ngoan như chị."
Du Thố thẹn thùng đỏ mặt, lườm cô một cái: "Em chỉ giỏi khéo mồm."
Đường Hiểu Tinh cười ha hả: "Em nói thật lòng mà."
Khi cô còn chưa rời bàn, Du Thố đã đem bát không vào bếp rửa sạch. Chỉ vài phút sau, Đường Hiểu Tinh cũng ăn uống no nê, cô dọn dẹp nốt số đĩa còn lại đem vào thì Du Thố cũng vừa rửa xong mớ bát đĩa đầu tiên.
"Mai mình đi thăm bà ngoại đi." Đường Hiểu Tinh chủ động đề nghị khi đang phụ nàng sắp xếp bát đĩa. Du Thố đã về gặp bố mẹ cô, nên cô cũng muốn dành thời gian thăm người thân của nàng trước khi kỳ tập huấn bắt đầu. Nhưng vừa nói xong, cô chợt nhớ ra mai là ngày trong tuần, liền ảo não vỗ trán: "Nhưng mai là thứ Hai, chị phải đi làm mất rồi."
"Ngày mai chị không đi làm cũng được." Du Thố thản nhiên đáp.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Đường Hiểu Tinh, nàng chỉ nở một nụ cười tinh quái mà không giải thích gì thêm. Lúc này cô mới hậu tri hậu giác nhớ ra, ngày đầu tiên họ xem mắt, cô đã nhận nhầm người và cứ đinh ninh Du Thố cũng giống mình, phải xin nghỉ mới đi gặp mặt được. Cô luôn mặc định nàng là dân văn phòng sáng đi chiều về, nhưng thực tế cô chưa bao giờ hỏi kỹ công việc của nàng là gì. Thậm chí ngày thứ hai sau khi lĩnh chứng, lúc cô đi mua quà cũng tình cờ gặp nàng đang dạo phố.
Xem ra, bà xã Thố Thố có chút thần bí nha.
Đường Hiểu Tinh chớp chớp mắt hỏi: "Thế công việc của chị chính xác là làm gì vậy?"
Du Thố mỉm cười nhìn cô: "Hay là em đoán thử xem?"
"Cái này thì sao mà em đoán nổi?" Đường Hiểu Tinh miệng thì nói vậy nhưng não bộ đã bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô hỏi: "Chị tự mở cửa hiệu riêng à?"
Du Thố lắc đầu: "Không phải."
"Ừm..." Cô trầm ngâm, "Gợi ý chút đi chị?"
Du Thố vừa lau dọn bếp vừa suy nghĩ rồi đáp: "Gợi ý là 'Con thỏ'."
Con thỏ? Đường Hiểu Tinh ngơ ngác. Con thỏ thì liên quan gì đến nghề nghiệp nhỉ? Cô nghĩ mãi không ra đáp án, Du Thố thấy bộ dạng đó thì buồn cười nhưng nhất quyết không nói. Lúc rời khỏi bếp, nàng còn quay lại gõ nhẹ lên chóp mũi cô, trêu chọc: "Đồ chó ngốc."
Đường Hiểu Tinh: "..." Hừ.
Nhưng vốn tính không hay để bụng, nàng không nói thì cô cũng chẳng gặng hỏi mãi. Cưới nhau rồi, sớm muộn gì cũng biết thôi. Điều quan trọng là ngày mai cả hai có thể cùng đi thăm bà ngoại. Đường Hiểu Tinh phấn khởi gạt bỏ thắc mắc sang một bên, bắt đầu cùng nàng bàn bạc xem nên mua quà gì cho bà.
Đêm đến, khi đã nằm gọn trong chăn, Đường Hiểu Tinh lần đầu tiên chủ động ôm chặt lấy Du Thố, cái mũi cún con cứ vùi vào cổ nàng mà hít hà. Du Thố bị hơi thở ấm áp làm cho nhột đến mức cười khúc khích, khẽ đẩy cô ra: "Em làm gì thế?"
Đường Hiểu Tinh chẳng nói chẳng rằng nhưng hành động thì cực kỳ dứt khoát. Cô đã biết mùi vị nên giờ chỉ muốn cùng vợ tiến hành thêm vài hoạt động thân mật nữa. Dù sao mai cô cũng không phải lên căn cứ, mà nàng cũng chẳng phải vội đi làm.
Đèn vừa tắt, bóng tối trở thành tấm màn che mắt hoàn hảo cho sự dạn dĩ của Đường Hiểu Tinh. Những nụ hôn dồn dập rơi xuống sau vành tai nàng, và dưới lớp chăn ấm, đôi bàn tay cô đã lặng lẽ tìm đến đôi thỏ trắng mềm mại.
"Không được đâu." Du Thố bị nhột ở cổ, nàng cười khúc khích né tránh nụ hôn nóng bỏng của Đường Hiểu Tinh rồi lách khỏi vòng tay cô.
Khác hẳn với vẻ chủ động trêu chọc thường ngày, hôm nay nàng lại dứt khoát khước từ: "Hôm nay không được thật mà, em đừng có phá chị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!