Vừa dứt lời, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Du Thố, Đường Hiểu Tinh cũng tự thấy mình có chút vội vàng.
Cô cuống quýt tìm lời chữa thẹn: "Thì... vì hôm nay là ngày làm việc, lại còn là một ngày khá đặc biệt, đúng lúc cả hai chúng ta đều đang rảnh."
Tuy lúc đầu Đường Hiểu Tinh chỉ nghĩ là cứ thử tìm hiểu nhau xem sao, nhưng từ vết xe đổ của những lần xem mắt thất bại trước đó, cô bỗng lo lắng sai một li đi một dặm. Đã cả hai đều có thể chấp nhận việc kết hôn, chi bằng cứ nhân lúc này mà làm xong thủ tục luôn cho rồi.
Dù sao thủ tục kết hôn bây giờ cũng rất thuận tiện nhờ công nghệ đồng bộ hóa thông tin hộ tịch, chỉ cần mang căn cước công dân đến cơ quan chức năng là có thể hoàn tất. Làm vậy ba mẹ cô sẽ hài lòng, sau này không ép cô đi xem mắt nữa, cô mới có thể toàn tâm toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho các trận đấu sắp tới.
Nhưng ngay sau đó, Đường Hiểu Tinh nghĩ lại và thấy đề nghị của mình thật đường đột, thậm chí là mạo phạm. Cô ngay cả tên đối phương còn chẳng nhớ rõ mà đã đòi chốt đơn, không cầu hôn, thậm chí còn chưa chính thức ra mắt phụ huynh, nghĩ thế nào cũng thấy quá đỗi qua loa.
Đường Hiểu Tinh thầm ảo não vì mình lại lỡ lời, vội vàng xua tay đổi giọng: "Nếu cô thấy không tiện thì cứ coi như tôi chưa nói gì nhé."
"Tiện chứ." Du Thố ngắt lời cô.
Đường Hiểu Tinh ngẩn người.
Du Thố nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt trong veo như nhìn thấu tận tâm can Đường Hiểu Tinh.
"Cô nghiêm túc chứ?" Đường Hiểu Tinh nín thở, nhỏ giọng nói: "Cô có thể suy nghĩ thêm một chút."
Một khi đã nhận giấy chứng nhận kết hôn thì không thể hối hận. Ai cũng phải có trách nhiệm với lời nói và quyết định của chính mình.
Du Thố thu lại nụ cười trêu chọc, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: "Tôi rất chân thành. Lợi và hại ban nãy tôi đều đã phân tích rồi, không cần cân nhắc thêm nữa. Vả lại, chẳng phải cô đang rất vội sao?"
Đường Hiểu Tinh hôm nay là xin nghỉ phép ra ngoài, gần đây lại đang trong kỳ huấn luyện, sau này chắc chắn sẽ rất khó sắp xếp thời gian.
Quả nhiên là người khéo hiểu lòng người.
Đường Hiểu Tinh thở phào nhẹ nhõm, không còn căng thẳng như trước. Cô khẽ cong môi, ý cười lan tận đuôi mắt: "Cô còn muốn đi dạo thêm chút nữa không?"
Du Thố liếc cô một cái, bưng ly trà trái cây còn phân nửa đứng dậy: "Sau này thiếu gì cơ hội để đi dạo thong thả."
"Vậy thì tốt quá." Đường Hiểu Tinh hớn hở, giúp Du Thố cầm lấy túi xách trên bàn: "Chúng ta đi thôi, tôi có lái xe tới."
Đi bộ ra bãi đỗ xe chỉ mất năm phút. Đường Hiểu Tinh vốn cao chân dài nên đi rất nhanh, cô nhấn khóa xe từ xa rồi tiến lên mở cửa cho Du Thố. Du Thố không nhanh không chậm bước đến, cúi người ngồi vào ghế phụ.
Đường Hiểu Tinh chưa đóng cửa ngay, đợi thấy Du Thố đã thắt dây an toàn cẩn thận, cô mới cười đưa túi xách cho nàng rồi hỏi: "Cô không sợ tôi là kẻ lừa đảo sao?"
Tuy có thể hai người đã gặp nhau từ tám mươi kiếp trước, nhưng Đường Hiểu Tinh sớm đã chẳng nhớ nổi tính tình cháu gái dì Trương ra sao. Cô nghĩ Du Thố chắc cũng chỉ biết về cô qua lời giới thiệu của mẹ. Thế mà nàng lại dám lên xe cô, cùng cô đi đăng ký kết hôn, Đường Hiểu Tinh cảm thấy thật không thể tin nổi.
Du Thố nhịn không được mà bật cười. Rõ ràng Đường Hiểu Tinh là người đề nghị kết hôn, giờ lại cứ lặp đi lặp lại việc xác nhận vì sợ nàng quyết định sai lầm. Nhận lầm người mà đến giờ vẫn chưa phản ứng lại được, không biết nên nói Đường Hiểu Tinh thành thật hay là... ngốc đây.
Du Thố thu mình lại trong ghế tựa, hai mũi chân khẽ chạm vào nhau, cười bảo: "Hỏi nữa là tôi không đi đâu đấy."
"Tôi không hỏi nữa, không hỏi nữa!" Đường Hiểu Tinh hú hồn, vội vàng đóng cửa xe như sợ Du Thố đột nhiên đổi ý chạy mất. Cô chạy vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn rồi khởi động máy, mọi động tác đều lưu loát như nước chảy mây trôi.
Khi đến nơi thì chưa đầy mười một giờ, nhưng vì là ngày đặc biệt nên các cặp đôi đi đăng ký kết hôn rất đông, muốn làm thủ tục phải xếp hàng khá dài.
Vừa xuống xe, phía trước bỗng vang lên tiếng cãi vã. Một cặp nam nữ vốn định đi đăng ký bỗng cãi nhau ầm ĩ giữa bàn dân thiên hạ. Chàng trai nhíu mày, mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Đã bảo không cần trang điểm mà cứ nhất quyết phải làm cho bằng được, giờ tới trễ thế này không biết phải xếp hàng đến bao giờ!"
Cô gái uất ức tột cùng: "Chờ thêm một chút thì đã sao? Trì hoãn việc anh chơi game à? Nếu anh thích game thế thì đi mà sống với nó luôn đi, kết hôn gì nữa!"
"Không kết hôn nữa thì thôi, ai chiều được cái tính tiểu thư của cô!" Chàng trai bực tức hất tay, quay người bỏ đi thẳng.
Bỏ lại cô gái đứng ngơ ngác trước cửa Cục Dân Chính, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa kịp hoàn hồn. Xung quanh người qua kẻ lại, không ít ánh nhìn tò mò chỉ trỏ khiến cô gái không chịu nổi, đành chật vật rời đi. Vừa đi nước mắt vừa rơi lã chã, vì nhìn không rõ đường nên cô bị vấp phải gờ đá, cả người lao về phía trước.
Cô gái hét lên vì sợ hãi, cứ ngỡ mình sẽ ngã nhào nên vô thức nhắm tịt mắt lại. Nhưng rồi cô cảm thấy vai mình được giữ chặt, cảm giác mất đà lập tức biến mất.
Mở mắt ra, đập vào mắt cô là một khuôn mặt tươi sáng, sạch sẽ và điển trai. Giọng nói trầm ấm vang lên đầy quan tâm: "Bạn có sao không? Có bị trặc chân không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!