Chương 20: (Vô Đề)

Không đợi Đường Hiểu Tinh kịp phản ứng, nụ hôn vừa chạm đã dứt, Du Thố cấp tốc lùi lại. Gò má nàng nhuốm đỏ ửng hồng, nhưng khi nhìn về phía cô, đôi mắt ấy lại sáng long lanh: "Nhớ kỹ nhé, em đã hứa rồi đấy, không được giận chị đâu."

Dứt lời, nàng chẳng đợi cô đáp lại đã nhanh chân chạy khỏi phòng bếp, không quên mang theo hai bát cơm. Đường Hiểu Tinh đứng ngây ra tại chỗ, đưa bàn tay phải lên khẽ chạm vào khóe miệng. Nơi vừa được Du Thố chạm tới vẫn còn vương lại hơi nóng âm ỉ, nhịp tim cô đập nhanh đến mức tưởng như sắp nổ tung khỏi lồng ngực. Gặp được Du Thố, cô nâng niu còn không kịp, làm sao có thể giận nàng cho được?

Bà ngoại ngồi bên bàn ăn đợi mãi chẳng thấy người ra. Đang thắc mắc không biết hai đứa nhỏ ríu rít gì trong bếp mà lâu thế, bà đã thấy Du Thố đỏ mặt chạy tới, đưa một bát cơm cho bà rồi vội vàng ngồi xuống.

Bà ngoại nhìn cháu gái, hoang mang hỏi: "Hiểu Tinh đâu? Sao không ra cùng con?"

Du Thố đáp: "Em ấy còn bận xới thêm cơm, lát nữa mới ra ạ."

Đường Hiểu Tinh vừa bước ra khỏi bếp đúng lúc nghe thấy câu này. Cô cúi đầu nhìn bát cơm nhỏ trong tay vốn đã được nén chặt nạm, thầm nghĩ: Nhìn mình giống người ăn nhiều lắm sao?

Bà ngoại cười mắng: "Con bé này, con nói cái gì thế không biết."

Du Thố chẳng dám đối diện với ánh mắt của cô, không rõ là vì ngượng ngùng hay vì chột dạ do đã trót bán đứng sức ăn của Đường Hiểu Tinh. Riêng Đường Hiểu Tinh thì chẳng để tâm, cô xem như không nghe thấy gì, chậm rãi đi tới ngồi xuống bên cạnh nàng. Nhìn những món ăn thanh đạm trên bàn, cô cười nói: "Thơm quá ạ, tay nghề của bà ngoại đúng là tuyệt vời."

Người già dù ở tuổi nào cũng thích được khen, bà ngoại cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại: "Thích thì ăn nhiều vào cháu nhé."

Lúc này Du Thố mới nhận ra trên bàn toàn là món chay. Nàng sực nhớ trước khi đến đã quên dặn bà là mình dẫn thêm người, vì không muốn bà đoán ra sớm nên cũng chẳng bảo bà chuẩn bị thêm món mặn. Nhưng không sao, lát nữa nếu Đường Hiểu Tinh chưa no, nàng sẽ dẫn cô đi ăn thêm bên ngoài.

Đường Hiểu Tinh vẫn thói quen cũ, vừa ăn vừa chăm chú gắp thức ăn cho Du Thố, thỉnh thoảng lại gắp cho cả bà ngoại. Bà nhìn cô, càng nhìn càng thấy ưng ý, bỗng khẽ thở dài cảm thán: "Đứa nhỏ này phẩm chất tốt quá. Nếu bố mẹ Thố Thố còn sống, chắc chắn họ cũng sẽ quý cháu lắm."

Động tác gắp thức ăn của Đường Hiểu Tinh khựng lại. Cô kinh ngạc nhìn sang Du Thố.

Du Thố vẫn bình thản dùng bữa, giọng nói đều đều: "Bố mẹ chị mất vì tai nạn giao thông vào năm chị học lớp mười hai."

Câu nói ấy tựa như một nắm bông, đột ngột chẹn ngang lồng ngực Đường Hiểu Tinh, khiến cô nghẹn đắng, nuốt không trôi mà khạc cũng không ra. Bố mẹ Du Thố đã qua đời, thảo nào nàng không dẫn cô về gặp gia đình mà lại đưa tới thăm bà. Nghĩ lại cảnh tượng mình đưa Du Thố về nhà, thấy cô nô đùa náo nhiệt bên bố mẹ, liệu lúc đó nàng có thấy chạnh lòng không?

Thấy Đường Hiểu Tinh sững sờ như vậy, bà ngoại chợt hiểu ra: "Mấy chuyện này Thố Thố chưa kể với cháu sao?"

Đường Hiểu Tinh đờ đẫn lắc đầu. Ý thức được sự kinh ngạc của mình có chút thất lễ, cô vội cúi đầu: "Cháu xin lỗi ạ."

Liếc nhìn vẻ luống cuống của cô, Du Thố đại khái đoán được cô đang nghĩ gì.

"Chuyện có liên quan gì đến em đâu mà em lại xin lỗi." Giọng nàng nhẹ tênh, thuận tay gắp một miếng củ cải bỏ vào bát cô. Để chặn đứng những suy nghĩ vẩn vơ của Đường Hiểu Tinh, nàng giải thích thêm: "Hai người đòi ly hôn từ hồi chị học cấp hai, ngày nào cũng cãi vã. Vụ tai nạn xảy ra đúng lúc ba mẹ chị đang trên đường đến Cục Dân chính để nhận giấy ly hôn.

Đó chỉ là một đoạn nghiệt duyên thôi."

Bà ngoại nhíu mày thở dài: "Sao con lại nói về bố mẹ mình như thế."

"Sự thật là vậy mà, con chỉ nói lên sự thật thôi." Du Thố rủ mi mắt, vẻ bất cần tiếp tục ăn cơm: "Họ chưa từng nghĩ cho cảm nhận của con, thì sao con phải bận lòng về họ chứ?"

Nếu không có vụ tai nạn đó, có lẽ phải đợi đến khi thi đại học xong nàng mới biết chuyện bố mẹ ly hôn. Tai nạn đã khiến mọi thứ kết thúc sớm hơn, giấy ly hôn chưa kịp nhận, hai người họ đến chết vẫn phải ràng buộc với nhau. Và nhờ phúc của họ, điểm thi đại học năm đó của nàng chưa bằng một nửa so với thực lực bình thường. Họ sống bất hạnh, và sự bất hạnh ấy suýt chút nữa đã hủy hoại cả cuộc đời nàng. Một kết thúc như vậy, đối với họ, chẳng biết có được coi là một loại cực hình hay không.

Bầu không khí trên bàn cơm bỗng chốc trở nên nặng nề. Đường Hiểu Tinh vốn là người hoạt bát, nhưng lúc này cô lại chẳng biết phải đáp sao cho phải, chỉ biết vùi đầu vào bát cơm, thi thoảng lại lặng lẽ gắp cho Du Thố một chút đồ ăn.

Bà ngoại chỉ biết thở dài bất lực. Đó cũng là lý do vì sao Du Thố chưa từng khao khát hôn nhân. Việc nàng chọn kết hôn với Đường Hiểu Tinh, đối với bà ngoại, chính là một niềm vui ngoài ý muốn.

Đường Hiểu Tinh nhìn chằm chằm vào những hạt cơm trong bát, dùng đầu đũa khẽ di di. Cô sinh trưởng trong một gia đình êm ấm, bố mẹ hòa thuận, nên thực sự khó có thể tưởng tượng nổi cảnh tượng cha mẹ bùng phát cãi vã sẽ đau lòng đến nhường nào.

Bố mẹ Du Thố đòi ly hôn vào đúng giai đoạn học hành căng thẳng nhất đời người, để rồi mọi chuyện khép lại bằng một bi kịch đau đớn. Họ để lại cho nàng những vết sẹo tâm hồn rồi đột ngột ra đi, khiến Du Thố, bà ngoại và tất cả những người thân thiết xung quanh đều trở thành nạn nhân gánh chịu hậu quả.

Du Thố oán hận họ là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý. Bởi nếu thật sự không để tâm, làm sao lòng có thể mang theo chấp niệm sâu sắc đến vậy? Trong những năm tháng trưởng thành thiếu vắng hơi ấm, ở cái tuổi còn quá non nớt đã phải ép mình tiếp nhận biến cố long trời lở đất ấy, Du Thố khi đó chắc hẳn đã cô độc và bất lực biết nhường nào.

Nàng khẽ thở hắt ra một hơi: "Chuyện cũng đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa." Dù không có hai người họ, nàng vẫn sống rất tốt đó thôi.

Nghe lời nàng nói, lòng Đường Hiểu Tinh thắt lại từng cơn đau nhói. Chính vì mọi thứ đã lùi vào dĩ vãng, bất luận vết thương có khép miệng hay không thì thời gian vẫn cứ tàn nhẫn trôi xa, cô chẳng còn cơ hội nào để quay về mười bảy năm trước mà ôm lấy một Du Thố đầy tổn thương.

Hèn gì sau khi lĩnh chứng, Du Thố lại sẵn lòng dọn về nhà cùng cô ngay lập tức; bao nhiêu năm qua, chắc hẳn nàng đã sống trong cô đơn tột cùng. Đường Hiểu Tinh càng nghĩ càng thấy xót xa, đến mức đứng trước bàn ăn thịnh soạn cô cũng chẳng còn thấy ngon miệng. Cô thầm quyết tâm, mình nhất định phải thực hiện tốt trách nhiệm của một người bạn đời, để Du Thố cảm nhận được hơi ấm thực sự của một gia đình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!