Chương 2: (Vô Đề)

Đường Hiểu Tinh thấy Du Thố nhắn tin xong, thuận miệng hỏi: "Cô đang bận việc à?"

Du Thố nhấn nút gửi rồi tắt màn hình, tiện tay chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi bỏ vào túi xách. Nghe vậy, nàng ngẩng đầu mỉm cười với Đường Hiểu Tinh: "Không có gì, một người bạn hỏi tôi đang làm gì, tôi nói là mình đang đi xem mắt thôi."

"Công việc bình thường của cô có bận lắm không?" Đường Hiểu Tinh hỏi tiếp.

Cô nghe mẹ bảo cháu gái dì Trương bận rộn lắm, khó khăn lắm mới về thành phố C một chuyến, thời gian cứ như đánh trận vậy.

"Cũng ổn mà." Du Thố nghiêng đầu suy nghĩ một chút, "Tùy từng đợt thôi, lúc bận thì quay cuồng, nhưng gần đây tôi đang nghỉ ngơi, nửa tháng tới cũng không có kế hoạch gì quan trọng."

Dù sao thì ngày thường nàng vẫn có thời gian hẹn bạn đi cà phê, thực tế không thể coi là bận. Nói xong, Du Thố hỏi ngược lại: "Còn cô thì sao?"

"Tôi ấy à..." Đường Hiểu Tinh đút hai tay vào túi quần, "Hôm nay là xin nghỉ phép ra ngoài đấy. Bình thường tầm này tôi đều đang tập luyện. Vào mùa giải thì một tuần nghỉ một ngày, còn bình thường thì tập ba ngày nghỉ một ngày. Tháng sau có trận đấu nên giờ đang là giai đoạn chuẩn bị, thời gian rảnh rất ít."

Nghe cô nói xong, Du Thố cảm thán: "Vận động viên hóa ra lại vất vả đến vậy."

Đường Hiểu Tinh lén liếc nhìn đối phương. Du Thố biết nghề nghiệp của cô cũng không có gì lạ, mẹ cô vì muốn mai mối thành công chắc chắn đã nhiệt tình giới thiệu mọi thứ về cô cho bên kia rồi.

Một cô gái xinh đẹp, đáng yêu thế này chắc chắn không thiếu người theo đuổi, việc nàng đồng ý đi xem mắt khiến Đường Hiểu Tinh thấy khá bất ngờ. Nếu công việc của nàng thực sự bận rộn như lời mẹ nói, thì hẳn là Du Thố không muốn cô thấy áp lực nên mới bảo là đang rảnh. Thật là một cô gái tâm lý, Đường Hiểu Tinh thầm nghĩ.

Đúng lúc Đường Hiểu Tinh cúi đầu, Du Thố cũng vừa vặn nhìn sang. Hai ánh mắt chạm nhau, Đường Hiểu Tinh cảm thấy nhịp tim mình lúc này còn nhanh hơn cả khi vừa đấu xong một trận quyền anh.

Du Thố dường như cũng hơi ngạc nhiên, nhưng giây sau nàng đã cong mắt cười, hỏi cô: "Cô đang nghĩ gì vậy? Buổi xem mắt hôm nay, cô có thực sự muốn tiến tới hôn nhân không?"

Đường Hiểu Tinh rất thích sự thẳng thắn của Du Thố. Bản thân cô vốn là người quyết đoán, nên cách nói chuyện không vòng vo này khiến cô thấy rất thoải mái.

"Như cô thấy đấy, công việc của tôi rất bận, lại thường xuyên phải đi thi đấu khắp nơi. Thật lòng mà nói, cá nhân tôi thấy mình không hợp để lập gia đình lắm." Đường Hiểu Tinh không hề che giấu suy nghĩ của mình, "Tôi có lộ trình sự nghiệp rất rõ ràng, nếu không gặp chấn thương quá nghiêm trọng thì phần lớn là tôi sẽ không đổi nghề."

Nói đến đây, lòng Đường Hiểu Tinh có chút bồn chồn. Ấn tượng đầu tiên của cô về Du Thố cực kỳ tốt. Ban đầu cô định bụng chỉ gặp mặt cho xong rồi từ chối thẳng thừng, nhưng lúc này tâm trí cô đã dao động dữ dội, thậm chí nảy sinh những ý nghĩ hoàn toàn trái ngược với lúc trước.

Thế nhưng, theo lẽ thường, đối tượng xem mắt mà nghe những lời này thì coi như buổi hẹn cũng kết thúc trong không vui. Lời nói của cô đã khẳng định rõ ràng rằng cô sẽ không vì gia đình mà hy sinh sự nghiệp. Giữa hai người vốn chẳng có bao nhiêu giao tình, dù có tình cảm đi nữa thì đây cũng là ngòi nổ cho những mâu thuẫn sau này.

Nhưng thay vì cứ lờ đi để rồi sau này mới vỡ lở, Đường Hiểu Tinh thà nói rõ mọi chuyện ngay từ đầu.

Du Thố chăm chú lắng nghe, không hề ngắt lời, bên môi vẫn luôn giữ nụ cười dịu dàng khiến Đường Hiểu Tinh chẳng thể đoán được nàng đang nghĩ gì. Cô bỗng thấy căng thẳng, bàn tay trong túi quần khẽ siết lại thành nắm đấm.

Cô hít một hơi thật sâu, ướm lời: "Nếu... cô có thể chấp nhận công việc của tôi, tôi nghĩ chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau xem sao."

"Nhưng cô vừa nói là cô không có nhiều thời gian dành cho tôi mà." Du Thố điềm tĩnh đáp lại, giọng điệu ôn hòa, không hề có ý mỉa mai.

Đường Hiểu Tinh nghẹn lời, cúi đầu im lặng một lát. So với những lần bị từ chối trước đây vốn chẳng mảy may bận tâm, hôm nay cô lại nhạy cảm lạ thường. Nghe câu trả lời của Du Thố, lòng cô bỗng thấy hụt hẫng vô cùng. Chẳng rõ là vì bị đối phương chỉ đúng điểm yếu, hay vì một lý do nào khác, Đường Hiểu Tinh rất muốn làm điều gì đó để cứu vãn ấn tượng của mình trong mắt nàng.

Đang lúc Đường Hiểu Tinh mải mê sắp xếp lại cảm xúc để định mở lời lần nữa, Du Thố đã cắt ngang: "A, tôi muốn uống trà trái cây của tiệm kia kìa!"

Đường Hiểu Tinh như mở cờ trong bụng, vội vàng đồng ý: "Để tôi đi mua."

Trước cửa hàng trà trái cây là một hàng dài đang xếp hàng. Đường Hiểu Tinh bảo Du Thố cứ chọn món mình thích rồi ra khu vực bàn ngồi chờ, còn cô thì tình nguyện đi xếp hàng.

Trong lúc chờ đợi, Đường Hiểu Tinh thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía Du Thố. Nàng đang ngồi ở khu chờ, chăm chú vào điện thoại không biết đang nhắn tin cho ai, đôi mắt cười cong lên như vầng trăng khuyết, trông đặc biệt đáng yêu.

Đường Hiểu Tinh cứ nhìn nàng chằm chằm như thế, mãi đến khi nhân viên gọi hai tiếng và người xếp hàng phía sau vỗ nhẹ vào vai, cô mới bừng tỉnh, đỏ mặt cuống cuồng gọi món.

Cầm tờ biên lai từ tay nhân viên, Đường Hiểu Tinh nhận ra trạng thái của mình hôm nay quá đỗi bất thường. Cảm giác bồn chồn, rối loạn này chưa từng xảy ra trước đây. Trong lồng ngực cô cứ như có một chú thỏ đang nhảy nhót liên hồi, chỉ cần một chút k*ch th*ch là lại đập loạn nhịp.

Nếu không phải là bị ốm, thì chẳng lẽ... cô đã nhất kiến chung tình với Du Thố rồi?

Nhất kiến chung tình.

Đường Hiểu Tinh nhẩm lại bốn chữ này, cảm thấy thật không thể tin nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!