Cô nhân viên bán hàng mặt mày hớn hở, Đường Hiểu Tinh định lên tiếng đính chính nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Cô vội vàng cúi gầm mặt, dán chặt tầm mắt vào mũi chân mình để che giấu sự xấu hổ đang lan tận mang tai.
Du Thố đón lấy bộ nội y mỏng manh từ tay nhân viên, liếc thấy vành tai Đường Hiểu Tinh đã đỏ rực như sắp nhỏ máu. Nàng cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ lí nhí để lại một câu: "Chị vào phòng thử đồ nhé."
Đường Hiểu Tinh lí nhí: "Dạ."
Cô nhân viên đi theo hỗ trợ Du Thố, còn Đường Hiểu Tinh chẳng dám nhìn đông ngó tây, cứ đứng nghiêm chỉnh như pho tượng trước cửa phòng thay đồ, trân trân nhìn vào khe hở của tấm rèm che mà ngẩn người.
Chỉ lát sau, cô nghe thấy tiếng Du Thố gọi khẽ: "Hiểu Tinh ơi."
"Dạ?" Đường Hiểu Tinh giật mình đáp lại.
Tấm rèm phòng thử đồ hé ra một khe nhỏ, Du Thố ló đầu ra: "Em... em có thể vào xem giúp chị một chút được không?"
Nghĩ đến kiểu dáng của bộ đồ lót lúc nãy, mặt Đường Hiểu Tinh lập tức nóng bừng lên đến tận chân tóc. Cô không kìm được mà tưởng tượng ra cảnh Du Thố mặc nó trên người, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ không thể kiểm soát. Cô liếc nhìn cô nhân viên cũng đang đứng chờ gần đó, khẽ hắng giọng đầy lúng túng nhưng vẫn đáp lời: "Dạ được."
Bước mấy bước về phía phòng thử đồ, Đường Hiểu Tinh thầm niệm trong lòng: Đây là nghĩa vụ bạn đời, là nghĩa vụ bạn đời... Phải bình tĩnh, phải thật bình tĩnh. Cảm giác này còn căng thẳng hơn cả lúc cô chuẩn bị bước vào một trận đấu quốc tế.
Thấy Đường Hiểu Tinh tiến lại gần, Du Thố khẽ lùi về sau. Đường Hiểu Tinh nhẹ nhàng đẩy mép rèm, cô không dám kéo hẳn ra mà chỉ mượn lợi thế chiều cao, nhìn qua khe hở vào bên trong. Cảm giác này khiến cô thấy mình chẳng khác nào kẻ b**n th** đang nhìn trộm, nhưng khi nhìn thấy Du Thố, mọi ý nghĩ kỳ quái đều tan biến sạch sành sanh.
Du Thố đã trút bỏ lớp áo ngoài, chỉ khoác trên mình bộ nội y mà Đường Hiểu Tinh vừa chọn. Ánh đèn trong phòng thử đồ mang sắc trắng lạnh, phủ lên người nàng một lớp sương bạc mờ ảo. Làn da nàng vốn đã trắng, dưới ánh đèn lại càng thêm rạng rỡ, trong suốt như ngọc.
Bộ nội y vừa vặn đến lạ kỳ. Những đường ren thêu hoa chạm rỗng mỏng manh như cánh ve, vốn tưởng kiểu dáng yêu kiều này sẽ lạc quẻ với khí chất thanh thuần, dịu dàng của Du Thố, nào ngờ hiệu quả mang lại lại xuất sắc vô cùng. Có lẽ vì bản thân Du Thố đã sở hữu một vóc dáng cực phẩm, dù người nhỏ nhắn nhưng đường nét lại vô cùng quyến rũ, da trắng dáng xinh nên mặc gì cũng đẹp. Sự ma mị của bộ đồ hòa quyện với nét tinh khiết của nàng, tạo nên một vẻ đẹp khó lòng diễn tả bằng lời.
Đẹp tựa như một búp bê sứ tinh xảo. Đường Hiểu Tinh nhìn đến mức ngẩn người.
Thấy Đường Hiểu Tinh im lặng hồi lâu, Du Thố khẽ cúi đầu, mặt ửng hồng. Trong thần thái nàng thoáng chút bứt rứt không yên, lo lắng cô sẽ thấy mình mặc không đẹp.
"Trông không hợp hả em?" Du Thố khẽ chỉnh lại dây áo, trưng cầu ý kiến của cô.
Đường Hiểu Tinh chợt bừng tỉnh, đỏ mặt tía tai. Cô ho khẽ một tiếng để lấy lại giọng nói bình thường: "Hợp ạ, cực kỳ hợp luôn."
Nghe câu trả lời, Du Thố ngước mắt lên: "Thật không em?"
"Thật ạ!" Đường Hiểu Tinh gật đầu như giã tỏi, mọi sự căng thẳng lúc nãy bỗng chốc bay biến.
Ngay sau đó, cô chợt nhớ ra điều gì, bèn góp ý: "Nhưng mà mua đồ lót quan trọng nhất vẫn là cảm giác thoải mái. Chị thấy thế nào?" Nhìn vòng một đầy đặn của Du Thố như sắp tràn ra khỏi lớp ren, cổ họng Đường Hiểu Tinh bỗng thấy khô khốc, cô lúng búng hỏi tiếp: "Chị... cái đó... có bị siết quá không?"
"Chị thấy khá thoải mái, không bị siết đâu." Du Thố vừa đáp vừa cúi xuống chỉnh sửa lại một chút, "Độ ôm rất tốt."
Đường Hiểu Tinh vẫn chưa rời đi, cảnh tượng trước mắt mang lại một cú sốc thị giác quá lớn. Đầu óc cô đình trệ mất hai giây, chẳng kịp suy nghĩ gì thêm đã thốt ra: "Thế thì mua bộ này đi ạ!"
Du Thố liếc nhìn cô, vành tai đỏ hồng. Đường Hiểu Tinh hậu tri hậu giác nhận ra giọng mình lúc nãy hơi bị phấn khích quá đà, cô ngượng nghịu ho khan: "Ý chị thế nào ạ?"
"Ừm." Du Thố gật đầu, tiếng đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Thấy Du Thố chuẩn bị thay đồ, Đường Hiểu Tinh vội vàng lui ra ngoài, thậm chí không dám nhìn vào mắt cô nhân viên đang đứng cạnh đó.
Một lát sau, Du Thố trở ra trong bộ quần áo cũ. Lấy kiểu dáng Đường Hiểu Tinh vừa chọn làm chuẩn, cô nhân viên lại giới thiệu thêm vài mẫu tương tự. Du Thố liếc nhìn cô một cái rồi chọn thêm hai bộ có màu sắc nhã nhặn hơn. Nàng cũng mua thêm vài chiếc q**n l*t cùng bộ rồi ra quầy thu ngân tính tiền.
Đường Hiểu Tinh nhanh tay rút điện thoại ra thanh toán tiền, lần này Du Thố không hề phản đối. Trả tiền xong, Đường Hiểu Tinh chủ động xách túi đồ, cùng Du Thố rời khỏi cửa hàng. Lúc này vệt đỏ ửng trên mặt cô đã tan bớt, cô thấy tự nhiên hơn nhiều, nhịp thở cũng điều hòa trở lại.
"Chị còn muốn mua gì nữa không?" Đường Hiểu Tinh hỏi. Du Thố vừa dọn đến ở chung, chắc chắn sẽ thiếu nhiều thứ, cô sẵn lòng kiên nhẫn bồi nàng đi dạo đến khi nào chán thì thôi.
Nhưng bản thân Du Thố cũng chẳng rõ mình còn thiếu gì, nàng lắc đầu: "Mình cứ đi xem loanh quanh đi."
"Dạ được."
Du Thố lại một lần nữa khoác lấy tay cô. Có lẽ vì đã quen từ trước nên Đường Hiểu Tinh bắt đầu thích nghi với sự thân mật và dựa dẫm này. Cô đắm mình trong cảm giác ấy, thấy hơi thở mình như vương vấn mùi hương hoa chi tử thanh khiết từ người nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!