"Cái gì cơ?"
Tô Vân Liễu đứng hình ngay tại chỗ.
Du Thố lúc này từ phía sau cô bước tới, khẽ hỏi Đường Hiểu Tinh: "Hôm nay em kết thúc buổi tập sớm thế sao?"
"Em xin về sớm ạ." Đường Hiểu Tinh thành thật đáp.
Cảm thấy tên trộm dưới tay lại có dấu hiệu vùng vẫy, cô bồi thêm một cú huých cùi chỏ nện đối phương nằm bẹp xuống, không cho phép hắn động đậy thêm lần nào nữa.
Du Thố lấy làm lạ: "Về sớm á?"
Đường Hiểu Tinh đỏ mặt, liếc nhìn Tô Vân Liễu một cái. Có người ngoài ở đây, cô không tiện nói rõ nguyên nhân vì sao mình lại trốn việc. Thế là cô hắng giọng, lảng sang chuyện khác: "Em ra ngoài định mua ít đồ, không ngờ lại đụng phải chuyện ngoài ý muốn này. Mà sao chị cũng ở đây?"
"Đúng là trùng hợp thật." Du Thố cong mắt cười, "Chị cũng ra ngoài mua sắm chút đồ thôi."
Thấy hai người này thản nhiên trò chuyện như chỗ không người, Tô Vân Liễu rốt cuộc cũng bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc, cô nàng thốt lên đầy vẻ không tin nổi: "Tình huống gì đây?"
Ý cười trong mắt Du Thố càng sâu thêm, nàng bước đến đứng cạnh Đường Hiểu Tinh, dõng dạc giới thiệu với Tô Vân Liễu: "Đây là Đường Hiểu Tinh, người yêu của tớ, em ấy là một vận động viên quyền anh."
·
Cảnh sát có mặt rất nhanh, chỉ chưa đầy mười phút sau đã tới hiện trường.
Họ nhanh chóng còng tay tên trộm, áp giải lên xe, sau đó lấy lời khai của nhóm Đường Hiểu Tinh. Các chiến sĩ cảnh sát ghi chép cẩn thận thông tin cá nhân, số điện thoại, đồng thời chụp ảnh hiện trường chiếc điện thoại vỡ màn hình và chiếc ví suýt bị đánh cắp làm bằng chứng, ghi chú chi tiết danh mục tài sản bên trong. Làm xong thủ tục đăng ký và dặn Tô Vân Liễu sẽ liên lạc lại sau, cảnh sát mới rời đi.
Chiếc xe chuyên dụng vừa khuất bóng, quảng trường lập tức khôi phục vẻ huyên náo vốn có. Chút biến cố nhỏ nơi góc đường này chẳng mấy chốc đã bị dòng người nhộn nhịp khỏa lấp.
Ba người đứng đối diện nhau mất nửa phút, bầu không khí có chút kỳ quặc nhưng cũng không kém phần buồn cười. Tô Vân Liễu rốt cuộc cũng nhặt lại được chút lý trí vụn vỡ sau cơn kinh ngạc, nàng nhìn Du Thố, rồi lại nhìn Đường Hiểu Tinh đang nở nụ cười ngại ngùng nhưng không kém phần lễ độ, dở khóc dở cười nói: "Chỗ này người qua lại đông quá, hay mình tìm chỗ nào ngồi xuống trò chuyện đi?"
"Vậy hay là hôm nay mình ăn cơm bên ngoài luôn nhé?" Du Thố nhìn Đường Hiểu Tinh, trưng cầu ý kiến của cô.
Lúc này đã gần năm giờ chiều, chẳng mấy chốc là đến giờ cơm. Tiện dịp Đường Hiểu Tinh và Tô Vân Liễu đã chạm mặt, nàng muốn nhân cơ hội này để cả hai làm quen với nhau.
Trong đầu Đường Hiểu Tinh vẫn còn quanh quẩn hai chữ "người yêu" mà Du Thố vừa dùng để giới thiệu mình. Cô thầm nghĩ, xưng hô này nghe thật nặng ký, lòng thầm sướng rơn nên gật đầu ngay tắp lự: "Vâng, nghe theo chị hết."
Tô Vân Liễu: "..." Có chút nghẹn họng.
Cô thật không ngờ cô gái khí chất ngời ngời, ra tay nghĩa hiệp lúc nãy lại chính là đối tượng xem mắt vừa chốt đơn thần tốc với Du Thố ngày hôm qua. Đúng là trái đất tròn. Chỉ trong vòng hai tiếng ngắn ngủi mà phải tiếp nhận quá nhiều cú sốc, Tô Vân Liễu cảm thấy tinh thần mình có chút hoảng hốt.
Ba người chọn một quán cơm gần đó, giờ này vẫn chưa quá đông khách. Sau khi yên vị, Tô Vân Liễu rốt cuộc cũng điều chỉnh được cảm xúc, chủ động mở lời: "Mọi người xem muốn ăn gì nào? Bữa này tớ mời khách, vừa để tạ ơn Đường tiểu thư đã ra tay trượng nghĩa, vừa để chúc mừng hai vị tân hôn hạnh phúc."
Dứt lời, Du Thố liền giơ một ngón tay lên lắc lắc: "Hai chuyện này sao gộp chung làm một được? Nói thế nào cũng phải tính thành hai bữa chứ nhỉ?"
Tô Vân Liễu cạn lời: "Hai bữa thì hai bữa. Mới kết hôn đã chẳng thèm xót xa cho ví tiền của bạn thân gì cả, tớ không ngờ cậu lại là hạng người như thế đấy."
Du Thố tinh nghịch thè lưỡi: "Tớ chính là người như thế đó."
Đường Hiểu Tinh hơi ngạc nhiên, đây là lần đầu cô thấy Du Thố bộc lộ vẻ trẻ con và hoạt bát đến vậy. Để an ủi tâm hồn bị tổn thương của Tô Vân Liễu, Du Thố đưa thực đơn cho bạn: "Cậu xem muốn ăn gì thì chọn đi, kẻo lát nữa lại bảo tớ mời khách mà đến món cậu thích cũng không cho chọn."
Tô Vân Liễu lườm bạn một cái sắc lẹm rồi cũng chẳng khách sáo, gọi ngay hai món ruột rồi đưa thực đơn cho hai người kia. Du Thố quay sang hỏi Đường Hiểu Tinh: "Em muốn ăn gì không?"
"Trừ mướp đắng ra thì em món gì cũng được, chị cứ chọn món chị thích đi." Đường Hiểu Tinh đáp.
Du Thố trầm ngâm một lát rồi chọn thêm một mặn một chay. Tô Vân Liễu thỉnh thoảng lại đưa mắt quan sát đôi trẻ ngồi đối diện, đến tận bây giờ cô nàng vẫn thấy chuyện này thật huyễn hoặc, chưa thể tin nổi hai người họ đã là vợ vợ. Cô nàng vô cùng tò mò về Đường Hiểu Tinh, lại nghe bảo cô là vận động viên quyền anh, hèn gì thân thủ lại nhanh nhẹn, dứt khoát đến vậy.
"Đường tiểu thư và Thố Thố thực sự là quen nhau qua xem mắt sao?" Tô Vân Liễu hỏi.
"Chị cứ gọi tên em là được ạ, gọi tiểu thư nghe xa lạ quá." Đường Hiểu Tinh cười rạng rỡ, "Bọn em đúng là quen nhau qua xem mắt, thấy hợp nhãn lắm ạ. Nói thật, em cũng không ngờ chị ấy lại đồng ý cưới em, nên em thấy mình may mắn cực kỳ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!