Vẫn còn sớm, chưa đến giờ đi ngủ bình thường của Đường Hiểu Tinh. Nhưng nghe Du Thố nói vậy, cô cứ ngỡ nàng đã mệt nên gật đầu đồng ý ngay: "Dạ vâng."
Đường Hiểu Tinh ăn nốt mấy miếng thanh long còn lại, đem đĩa vào bếp rửa sạch sẽ. Khi trở ra thấy Du Thố vẫn ngồi trên sofa, cô chủ động đề nghị: "Hay là chị đi tắm trước nhé?"
Căn hộ này khá nhỏ, chỉ có một phòng vệ sinh nên cô không muốn để Du Thố phải chờ đợi lâu. Du Thố đôi gò má đỏ hồng, nhỏ giọng đáp: "Chị không có đồ ngủ."
"A..." Đường Hiểu Tinh lúc này mới sực nhớ ra, "Lúc đi siêu thị em quên khuấy mất."
Cô thầm ảo não vì sự thiếu chu đáo của mình, vỗ vỗ trán rồi ướm hỏi: "Hay là... chị mặc tạm đồ của em nhé?"
Cô không ngại cho Du Thố mượn đồ, chỉ lo nàng sẽ thấy không thoải mái. Du Thố hỏi lại: "Có được không em?"
"Đương nhiên là được ạ!" Đường Hiểu Tinh lập tức vào phòng ngủ, tìm một bộ đồ đưa cho Du Thố, "Không có bộ mới nhưng chị yên tâm, đồ này em đã giặt sạch sẽ rồi."
Du Thố hai tay đón lấy bộ đồ ngủ đã được xếp gọn gàng, khẽ cảm ơn rồi đi vào phòng vệ sinh. Khi tiếng cửa khép lại, nhịp tim của Đường Hiểu Tinh mới phần nào bình ổn được đôi chút. Cô v**t v* lồng ngực, lẩm bẩm: "Sao mà mình lại căng thẳng đến thế này cơ chứ?"
Chỉ là cho mượn một bộ đồ ngủ thôi mà trái tim nhỏ bé của cô cứ đập thình thịch liên hồi. Để trấn tĩnh, cô uống một ly nước lạnh rồi ra ban công phơi nốt chỗ quần áo vừa giặt xong.
Du Thố tắm không lâu, chưa đầy nửa tiếng sau cửa phòng vệ sinh đã mở ra. Đường Hiểu Tinh nghe động tĩnh liền quay đầu lại, ngay lập tức cô thấy nghẹt thở, nhịp tim như ngừng hẳn một nhịp.
Mái tóc dài ướt đẫm xõa trên bờ vai, bộ đồ của Đường Hiểu Tinh mặc trên thân hình mảnh dẻ của Du Thố trông vô cùng rộng rãi. Hơi nước nóng từ phòng tắm làm gương mặt nàng ửng lên sắc hồng đào rạng rỡ. Vẻ đẹp mộc mạc, ôn hòa này so với hình ảnh ở quán cà phê sáng nay mang một phong vị hoàn toàn khác biệt.
Nàng không mặc nội y, dưới lớp vải đồ ngủ mỏng manh dường như chẳng có gì che chắn. Những lọn tóc còn vương nước thấm vào vải áo tạo thành một mảng sẫm màu, khiến làn da trắng sứ thấp thoáng ẩn hiện.
Đường Hiểu Tinh trợn tròn mắt. Trên đời này sao lại có cô gái đáng yêu đến thế cơ chứ?
Nhìn Du Thố rồi lại nhìn chính mình, Đường Hiểu Tinh thấy tuyệt vọng vô cùng, đời này cô chắc là vô duyên với hai chữ "đáng yêu" rồi. Nhưng bù lại, cô có một người vợ siêu cấp đáng yêu. Nghĩ vậy, lòng cô lại thấy cân bằng hẳn.
Có lẽ vì bị nhìn chằm chằm nên Du Thố thấy không tự nhiên, mặt nàng càng đỏ hơn, thẹn thùng lên tiếng trước: "Đồ lót giặt xong thì phơi ở đâu hả em?"
Đường Hiểu Tinh lúc này hồn xiêu phách lạc, nói năng chẳng kịp qua não, bật thốt lên: "Để em phơi hộ chị cho!"
Vừa dứt lời, thấy vành tai Du Thố đỏ bừng lên, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa nói điều không nên nói. Nhưng giờ mà đính chính thì chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi, khiến không khí càng thêm phần khó xử. Chưa kịp để cô tìm lời chữa thẹn, Du Thố đã đưa món đồ nhỏ đã được vắt khô cho cô, nàng quay mặt đi không dám nhìn thẳng: "Vậy... làm phiền em nhé."
"Dạ, không... không phiền đâu ạ." Đường Hiểu Tinh lắc đầu nguầy nguậy, đón lấy món đồ cá nhân của Du Thố, cố tỏ ra bình thản đi ra ban công phơi lên.
Du Thố cũng có vẻ rất ngượng, đợi đến khi Đường Hiểu Tinh trở lại phòng khách thì nàng đã trốn biệt vào trong phòng ngủ. Đường Hiểu Tinh ôm mặt, chẳng hiểu mình đang rối rít vì cái gì. Ở phòng thay đồ tại khu huấn luyện, mọi người thường xuyên chạy qua chạy lại khi chẳng có gì trên người, cô cũng hay thay đồ tập cùng đồng đội, chưa bao giờ thấy có vấn đề gì.
Có lẽ vì Du Thố quá đỗi dịu dàng và thuần khiết, Đường Hiểu Tinh không muốn những cử chỉ thô lỗ của mình làm nàng hoảng sợ, càng không muốn nàng cảm thấy bị mạo phạm, nên vô thức làm gì cô cũng trở nên cẩn trọng từng li từng tí.
Đường Hiểu Tinh thở hắt ra một hơi, đi tới trước cửa phòng ngủ và khẽ gõ cửa.
"Mời vào." Tiếng Du Thố vọng ra từ bên trong.
Cô đẩy cửa: "Em lấy bộ đồ để đi tắm."
Du Thố đang ngồi bên mép giường lau tóc, những sợi tóc xõa xuống che bớt đi phần nào vẻ ngượng nghịu trên mặt. Nghe vậy nàng đáp: "Đây là phòng của em mà, em vào không cần phải gõ cửa đâu."
"Dạ, vâng ạ." Đường Hiểu Tinh đồng ý, vội dời tầm mắt khỏi người Du Thố, đi tới tủ quần áo vơ đại một bộ đồ ngủ. Trước khi đi, cô còn chu đáo tìm chiếc máy sấy tóc dưới ngăn kéo tủ đầu giường đưa cho nàng.
Du Thố liếc nhìn cô, nhỏ giọng cảm ơn. Ở khoảng cách gần, Đường Hiểu Tinh ngửi thấy mùi sữa tắm và dầu gội quen thuộc. Đều là những món đồ cũ cô đang dùng, nhưng sao khi dùng trên người Du Thố, cô cứ cảm thấy nàng thơm hơn hẳn, cảm giác hoàn toàn khác với khi mình dùng.
Đường Hiểu Tinh lại đang ngẩn người ra, Du Thố phải khẽ nghiêng đầu nhắc nhở: "Em không định đi tắm sao?"
"Dạ!" Đường Hiểu Tinh bừng tỉnh, lật đật chạy khỏi phòng ngủ.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại đột nhiên chạy ngược trở vào, cuống cuồng vơ lấy bộ đồ ngủ đang rơi ở mép giường. Du Thố nhìn theo bóng lưng hối hả ấy mà không nhịn được cười.
Đường Hiểu Tinh tắm rất nhanh, chỉ mất chừng mười phút. Mái tóc ngắn ngang tai dễ dàng làm sạch, tắm xong chỉ cần dùng khăn lau vài đường là đã khô đến bảy tám phần. Khi cô trở lại phòng, tóc của Du Thố vẫn chưa khô hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!