Các huynh của Linh Nhi sau một hồi cố gắng cũng đã ăn hết cái bánh của mình, chỉ còn lại tiểu muội là chưa ăn xong.
Linh Nhi cầm nửa cái bánh nướng trên tay, cảm giác như không thể nuốt nổi được nữa.
Đang mơ màng về một chén canh ngon thì bên ngoài bỗng có tiếng nói.° "có thể cho ta mượn cái bếp lửa một chút được không?"Cả bọn ngạc nhiên nhìn ra.
Thì ra Vạn Vân Phong trở về, tay ôm theo một cái túi lớn.
Cả đám không hiểu "mượn bếp ở đây là gì vì chẳng có cái bếp nào cả.
Không ai trả lời, nhưng cũng chẳng quan trọng.
Vạn Vân Phong lặng lẽ đặt cái túi xuống mở ra, bên trong có rất nhiều nấm và mấy cuộn thịt to tròn.
Xem ra hắn bắt được con thú nào đó lọc thịt thành miếng dài rồi cuộn lại.
Vết máu trên thịt vẫn còn vương lại một chút.
Linh Nhi tròn mắt ngạc nhiên.- "vị ca ca này, không lẽ huynh vừa mới ra ngoài đi săn?"Vạn Vân Phong không nói gì, hắn nhìn Linh Nhi mà mỉm cười dịu dàng.
Dưới ánh lửa mập mờ, khuôn mặt đẹp trai với nụ cười của hắn làm xao xuyến trái tim thiếu nữ.
Hắn lặng lẽ đi vào một góc lấy ra cái nồi lớn cùng vài dụng cụ cần thiết mang lại.
Đặt cái nồi xuống mà cười.° "ba ngày trước có một đoàn mười người ghé qua cái miếu này.
Bọn chúng chuyên nghiệp hơn các ngươi, dụng cụ nấu nướng đều mang theo.
Dùng xong thì vứt lại đây cả.
Có lẽ đoạn đường còn lại của chúng không còn cần dùng đến những thứ này nữa.
Bây giờ chúng ta dùng tạm"Vừa nói vừa đặt mấy cục đá lớn thiết kế thành một cái bếp, đoạn đặt cái nồi lớn lên, khẽ gật gù.° "ba ngày trước có một trận mưa lớn, nước tích tụ ở bên cạnh miếu thành vũng nước nhỏ.
Đủ nước để chúng ta sử dụng tạm thời"Năm anh em vừa nghe vừa nhìn hắn thao tác, cảm giác thấy hắn như một đầu bếp chuyên nghiệp vậy.
Hắn đổ nước vào nồi, sau đó ngồi xuống làm nấm, khẽ nhìn Linh Nhi nháy mắt.° "đã từng ăn nấm hương bao giờ chưa?"Linh Nhi khẽ xao động.
Cái này không phải là nấu để mời nàng ăn đấy chứ? Linh Nhi khẽ lắc đầu.- "chưa, tiểu muội chưa từng ăn loại nấm này"Nấm hương là một loại nấm cao cấp khó tìm, chính vì thế mà giá cả khá đắt.
Với một gia đình hoàn cảnh như Trần gia thì đúng là không dám ăn thứ đắt tiền này rồi.
Bàn tay của hắn thoăn thoắt làm việc, mọi thứ vào đôi tay hắn có vẻ như đều dễ dàng.
Nấm làm sạch xong thì nước cũng sôi.
Vạn Vân Phong lấy gia vị mà nhóm mười người lúc trước để lại dùng nêm nếm.
Lại bỏ thịt vào để nước thịt chảy ra.
Thoáng chốc đã hình thành nồi lẩu bốc hương thơm nghi ngút.
Năm anh em nhìn thấy những cuộn thịt trong nồi xoả dài ra mà thèm thuồng, ngửi mùi mà nước miếng tuôn trào.
Vạn Vân Phong lúc này cho một nắm nấm hương, nồi lẩu bây giờ phải nói là tuyệt vời.
Hắn đợi nấm chín thì gắp ra chén.
Từ từ đưa lên miệng cắn một cái, nước trong nấm xịt ra khiến năm anh em hoa cả mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!