Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Trận chiến đầu tiên tại buổi họp mặt bạn học Bạch Đào toàn thắng, ngày hôm sau, Dư Quả liền báo cáo kết quả của đêm qua cho cô, bây giờ tất cả những tin đồn lan truyền ra ngoài đều là Bùi Thời bị quỷ ám mất ba hồn bảy vía vì Bạch Đào.
Dư Quả vừa than khóc vừa tiếc hận vì đêm qua cô ấy không có mặt ở đó.
"Thậm chí có vài người còn nói Bùi Thời đã bị sắc đẹp làm đánh mất lý chí rồi! Không phải Khương Ngôn thường có công việc làm ăn qua lại với Bùi Thời sao? Nói lúc làm việc Bùi Thời bình thường như vậy, không nghĩ tới khi ở bên cạnh cậu lại hoàn toàn không sáng suốt… Waaa! Bạch Đào! Thật không ngờ cậu lại biết quản chồng như vậy, Bùi Thời thế mà lại quyết một lòng với cậu như thế!"
Về vấn đề này, Bạch Đào với tư cách là đương sự chỉ cười hờ hững: "Những người này chính là đang ghen tị, Bùi Thời làm việc rất chuyên nghiệp, công tư phân minh, tối qua tớ cũng chỉ để cho người khác nhìn thấy cuộc sống thường ngày của tớ và Bùi Thời thôi."
Bạch Đào có chút phiền não nói: "Bùi Thời khi yêu vào liền điên cuồng như vậy, tớ đã từng khuyên anh ấy đừng như thế, kiềm chế một chút, nếu không khi người ta nhìn thấy sẽ dễ dàng chỉ trích, nhưng anh ấy căn bản không nghe vào tai."
Tuy nói như vậy nhưng Bạch Đào thực sự rất hài lòng với tình hình hiện tại của mình, cô cảm thấy mình đã hoàn toàn nắm được phương thức chung sống với Bùi Thời, người đàn ông này khá dễ lừa, gọi chồng nhiều hơn vài tiếng là có thể sai khiến anh làm điều này điều kia, sau cùng miễn cưỡng hôn một cái liền có thể dỗ dành lừa gạt một cách dễ dàng.
Chẳng trách người ta nói chồng như vịt miễn phí(1), còn không phải sao?
(1)Vịt miễn phí/: Từ vịt [] ngoài mang nghĩa là con vịt ra thì còn chỉ nam mại dâm, cho nên vịt miễn phí chính là.. Các bạn hiểu chứ:))
Chỉ đáng tiếc là đời sống tình cảm đắc ý như vậy, nhưng về sự nghiệp Bạch Đào lại không được thuận lợi suôn sẻ.
Chia tay Dư Quả trở về nhà, Bạch Đào vừa quay người lại liền bị trợ lý Tống Nghiên của mình chặn đứng.
"Cô Bạch Đào! Rốt cuộc khi nào chị mới giao tranh mới?" Đối phương khóc lóc nói: "Em đến đàn ông…"
Bạch Đào nhân lúc cô ấy còn chưa nói xong liền ngay lập tức tỏ rõ thái độ: "Chị có thể sắp xếp một người đàn ông sờ tay em, để em yên tâm lên đường!"
"Cô giáo!!!"
……
Cuối cùng, Bạch Đào phải dựa vào miệng lưỡi ba tấc của mình mới khuyên nhủ rồi tiễn được Tống Nghiên đi, chỉ là sau đó, cô cũng lại chìm vào sự im lặng.
Cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, không thể cứ mãi không ra tập mới được.
Nhìn thời hạn giao bản thảo trên lịch, Bạch Đào cũng có chút lo lắng.
Theo diễn biến của câu truyện, hiện tại "Cứ Như Vậy Lại Gần Anh" vừa đến đoạn cao trào: Cuộc đấu trí giữa tổng tài bá đạo và nữ trợ lý tại nơi làm việc, dựa theo tiết tấu bình thường, Bạch Đào cũng biết tiếp theo nên là những phần hài hước thú vị nhất.
Nhưng tiền đề của sự vui vẻ thú vị là bản thân chỉ là một độc giả thuần túy, là một họa sĩ truyện tranh, Bạch Đào không cảm thấy vui chút nào. Ngủ một giấc dậy sẽ có linh cảm trong mong đợi cũng không hề xuất hiện, trong đầu Bạch Đào bây giờ vẫn là một mảnh trống rỗng.
Thành thật mà nói, Bạch Đào không phải không có khả năng suy nghĩ ra những tương tác ngọt ngào giữa nam nữ chính, chỉ là tất cả sự tương tác đều cần dựa vào cốt truyện, nhưng mà việc một nữ trợ lý làm thế nào có thể đấu trí với sếp của mình ở nơi làm việc này thực sự đã làm khó cô rồi…
Bạch Đào là một người xuyên không đến, những việc cô trải qua vẫn chỉ dừng lại ở trong trường đại học, không chỉ không có chút kinh nghiệm làm việc nào, mà đến rất nhiều thể nghiệm về khoa học kỹ thuật của năm năm sau cô vẫn còn đang phải mò mẫm, bảo cô không có cơ sở mà tưởng tượng về cuộc sống của một người đi làm bình thường chín giờ đi làm năm giờ tan ca quả thực là làm khó cô, càng không biết ông chủ sẽ bóc lột trợ lý nhỏ như thế nào, cho nên cấp dưới và cấp trên đấu trí ra sao, Bạch Đào thật sự không có chút mạch suy nghĩ nào cả…
Kiểu cuộc sống công sở này, không có chút sự từng trải, không thể nghiệm thì làm sao mà viết được? Hơn nữa, một phu nhân nhà giàu như cô bây giờ, sao có thể có cơ hội trải nghiệm hoàn cảnh của một trợ lý nhỏ chứ?
Bạch Đào đang rầu rĩ thì tiếng mở cửa truyền tới, Bùi Thời một tay cầm điện thoại nghe, một tay đẩy cửa vào.
Anh dường như đang nói chuyện điện thoại với Viên Mục: "Ừ, đúng, cuộc họp ngày mai làm phiền cậu trước rồi, còn có xác nhận thông tin chuyến bay của bên kia, ừ, ừ…"
Bạch Đào vốn đang vô cùng lo lắng, nhưng khi Bùi Thời vừa xuất hiện, đột nhiên khiến cô nghĩ ra!
Không có kinh nghiệm không có linh cảm, vậy trải nghiệm một chút không phải được rồi sao?
Nếu cô đã là một phu nhân nhà giàu, có một người chồng tổng tài như Bùi Thời, sao không tận dụng thân phận này nha?
Chờ Bùi Thời cúp điện thoại, Bạch Đào lập tức điều chỉnh lại, hiện ra vẻ mặt ngọt ngào, cô liếc mắt đưa tình với Bùi Thời, nũng nịu nói: "Ông xã, anh về rồi, em nhớ anh lắm đó."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!