Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Bùi Thời đã "làm lụng vất vả" cả đêm, cuối cùng Bạch Đào cũng có thể yên tâm ngủ một giấc.
Chỉ là một người làm nghề tự do vốn dĩ dự định sẽ ngủ cho đến khi tự tỉnh như cô, cuối cùng vẫn bị chuông điện thoại đánh thức.
"Bạch Đào! Cậu lên hot search rồi!"
Là Dư Quả gọi tới, theo như ghi chép trò chuyện trong điện thoại của Bạch Đào, năm năm qua, quan hệ giữa cô và Dư Quả vẫn luôn rất tốt, tình chị em son sắt vẫn thanh sơn không đổi lục thủy trường lưu(1).
(1)/Thanh sơn bất cải lục thủy trường lưu: Nghĩa là núi cao vẫn còn nằm yên tại đây, nước xanh chảy mãi, mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi.
Mặc dù đã cách năm năm, nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc không chút thay đổi so với trước kia ấy, Bạch Đào không khỏi có chút xúc động.
"Cậu có phải còn chưa dậy không? Mau ra ngoài đi, buổi trưa cùng nhau ăn cơm! Tớ gửi địa chỉ cho cậu!"
Cúp điện thoại, Bạch Đào uốn thân bật dậy đi rửa mặt chải đầu, nơi Dư Quả hẹn cô là một nhà hàng Mexico, ở ngay dưới tòa nhà công ty Dư Quả làm việc.
Sau khi tốt nghiệp, Dư Quả không chút ngoài ý muốn vào làm trong công ty của gia đình, đồng thời còn thực hiện lý tưởng sống của mình: Trở thành một người bình thường không ai để ý đến.
Bởi vì trong nhà còn có anh chị, là em út không có áp lực tiếp quản công ty, cho nên cô ấy đã giấu thân phận, vào công ty làm một chuyên viên thiết kế quảng cáo bình thường, sống cuộc sống của một người bình thường mà cô ấy hằng mơ ước.
Có những người phấn đấu cả đời để được trở thành ông chủ, ai có thể nghĩ tới lý tưởng sống của Dư Quả lại là trở thành một xã súc(2) chứ?
(2)/Xã súc: Đây là từ ngoại lai của Nhật Bản, trong tiếng Nhật là từ chữ (Công ty), trong (Gia súc). có nghĩa là súc vật của công ty. Năm 1990 từ này xuất hiện tại các doanh nghiệp Nhật Bản, sau này đã lan rộng ra toàn Đông Á. Nó dùng để chế giễu những người vì công ty mà từ bỏ tôn nghiêm cơ bản của con người, ăn uống hay nghỉ ngơi đều làm qua loa và chỉ biết bán mạng làm việc. (Theo Baidu)
Khi Bạch Đào đến nhà hàng, Dư Quả đã ở đó, nhìn thấy Bạch Đào, cô ấy liền vẫy tay gọi: "Ở đây!"
Bạch Đào vừa ngồi vào chỗ, hai mắt Dư Quả đã toả ra ánh sáng bát quái: "Những gì trên hot search nói là thật sao? Bùi Thời thật sự nửa đêm không ngủ để tự tay đào hố trồng đào cho cậu? Khủng bố như vậy? Nhưng sao tớ lại cảm thấy anh ấy nửa đêm đào hố chôn xác còn thực tế hơn một chút nhỉ?"
Bạch Đào vuốt vuốt tóc: "Bùi Thời yêu tớ như vậy, vì tớ, có gì không thể làm chứ?" Trong lòng cô thoáng qua chút ngọt ngào hiếm có, chỉ là rất nhanh đã bị sự đắc ý nhấn chìm: "Trước đây tớ thật sự chưa bao giờ nghĩ tới, hoá ra tớ lại có sức hút đến thế, không ngờ anh ấy lại yêu tớ như vậy…"
Trên đường đến nhà hàng, Bùi Thời đã đăng bản tuyên bố của luật sư, làm rõ nội dung đoạn video, đồng thời đã nghiêm chỉnh tuyên bố rằng anh đào hố là để trồng đào cho vợ, cũng sẽ bảo lưu quyền khởi tố những người tung tin đồn."
Ngay sau khi bài tuyên bố này được đăng lên, dư luận đã hoàn toàn đảo ngược, quần chúng ăn dưa(3) đều bắt đầu hâm mộ tình cảm của Bạch Đào và Bùi Thời.
(3)/quần chúng ăn dưa: ngôn ngữ mạng chỉ nhóm dân mạng thích hóng hớt, bình phẩm chuyện của người khác và hay hùa theo đám đông.
Lòng hư vinh của Bạch Đào đạt được sự thoả mãn cực lớn, liền không nhịn được khoe khoang với Dư Quả: "Cậu có nhớ không? Trước đây tớ còn từng cầm loa phóng thanh tỏ tình với anh ấy, nhưng lại bị anh ấy từ chối! Tiệc sinh nhật của anh ấy lúc đó có nhiều bạn bè như vậy, không phải bạn ở trường thì cũng là bạn bè cùng hội, hại tớ mất hết mặt mũi, kết quả thì sao?
Giờ yêu tớ đến chết đi sống lại… "
Bạch Đào vừa nói, vừa đếm lại những mẩu tin tức mình đã nhìn thấy trong báo ra: "Gọt trái cây cho tớ, vì tớ mà rửa tay nấu canh(4), tự tay làm bánh cho tớ, cúi người buộc dây giày cho tớ… Còn có một lần hai giờ đêm tớ muốn ăn hoành thánh, anh ấy liền dậy nhào bột, cán bột mì sau đó làm hoành thánh cho tớ đó! Anh ấy nói đồ đông lạnh có chất phụ gia nên không nỡ để tớ ăn, nếu muốn ăn thì anh ấy sẽ tự làm cho tớ…"
(4)Nguyên văn /tẩy thủ tác canh thang: Xuất phát từ câu "," của nữ thi sĩ Trác Văn Quân. Câu thơ ý nói hình ảnh người con gái từ bỏ lối sống xa hoa sẵn sàng chịu đựng khó khăn xuống bếp nấu ăn cho chồng.
Dư Quả nghe đến ngây người, trên mặt không nhịn được lộ ra vẻ khâm phục, cũng có chút hoài nghi: "Nhưng mà Bạch Đào, trước đây cậu chưa từng kể cho tớ nghe về chuyện của cậu với Bùi Thời mà? Lần nào tớ nhắc đến Bùi Thời cậu cũng chuyển chủ đề, tớ cứ nghĩ rằng cậu không thích nói về anh ấy…"
Hỏng rồi! Đắc ý trong phút chốc, cô đã quên mất mình đang ở năm năm sau!
Cũng đúng… Mặc dù cô và Bùi Thời cuối cùng đã kết hôn, nhưng Dư Quả đến nay vẫn còn độc thân, nhìn xem, cô của năm năm sau biết quan tâm nhường nào! Bình thường vì lo lắng cho tâm trạng của Dư Quả nên chưa bao giờ để lộ tình cảm của mình trước mặt cô ấy!
"Trước đây tớ không nói, là bởi vì sợ hạnh phúc của Bùi Thời và tớ sẽ kích thích cậu, cậu là một con cẩu độc thân, nếu tớ suốt ngày đút cẩu lương cho cậu thì không thích hợp đi?" Bạch Đào hắng giọng giải thích: "Hôm nay không kìm lại được trong phút chốc, sau này sẽ không như vậy nữa! Tớ bảo đảm!"
Dư Quả ra vẻ không thể chịu nổi, may là hai người rất nhanh đã trò chuyện về những chủ đề và bát quái khác.
"Cậu còn nhớ học trưởng Tiết Hi trước đây không? Nghe nói cùng bạn gái hẹn hò suốt 8 năm, cuối cùng lại bắt cá đến sáu bảy người phụ nữ ở bên ngoài, anh ta bị bố mẹ bạn gái đánh cho sưng mặt thành đầu heo rồi." Dư Quả vừa nói, vừa tặc lưỡi châm chọc: "Một người đàn ông có tiếng tăm xấu như vậy, thế mà còn có mặt mũi nói tham gia buổi họp mặt bạn học tuần này!
Người da mặt dày thật khiến người ta mở rộng tầm mắt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!