Chương 50: Còn Phong Độ Thêm Nữa E Vợ Anh Cũng Sắp Cưới Lần Hai Rồi

Dịch: Hoa Linh Linh

Bạch Đào đang định làm ổ trong chăn thì Tôn Tĩnh đã xông vào, đôi mắt sáng ngời lay tỉnh Bạch Đào: "Đừng ngủ, đừng ngủ nữa, dậy ăn đồ ăn ngon này! Còn có tinh dầu, các sản phẩm dưỡng da cao cấp và truyện tranh nữa!"

Bạch Đào vốn cũng đang tức không ngủ được, lại không đói lắm, nhưng khi nhìn thấy đủ loại trái cây nhập khẩu trong phòng khách nhà Tôn Tĩnh, cô vô cùng chắc chắn mình quả thực đói rồi.

Anh đào, nho mẫu đơn, việt quất và dâu tây này không phải đều là những loại trái cây cô thích ăn nhất sao!

Bạch Đào rất kén ăn, dù là hoa quả nhập khẩu thì cũng kén nhà cung cấp, kết quả hoa quả trước mắt cô lúc này lại đều là của những thương hiệu mà cô thường xuyên mua, quả thực giống như được thiết kế riêng cho cô vậy.

Nếu tâm trạng không vui thì hãy ăn đồ ngọt, câu nói này không sai, đợi đến khi ăn chút trái cây, cô lại đi lục lọi vơ vét ra được vài loại mùi hương tinh dầu định chế trong lòng ngưỡng mộ đã lâu mà bản thân từng viết trong sổ ghi chú, điều tuyệt nhất là ở đó có một hộp chứa đầy truyện tranh không còn xuất bản nữa mà cô muốn sưu tập, còn có mấy cuốn truyện tranh bán chạy tập mới nhất mà cô đang chú ý đến nữa!

"Đống đồ tốt này từ đâu đến vậy?"

Tôn Tĩnh vừa nhét một quả anh đào vào miệng vừa nói: "Quyền lợi của nhân viên! Sắp niêm yết rồi, chẳng phải tôi đã ngày ngày làm việc, cúc cung tận tuỵ, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì công ty sao? Cho nên sự nỗ lực của tôi đã cảm động trời xanh!"

Bùi Thời rác rưởi, đối đãi với nhân viên ngược lại còn rất tốt…

Bạch Đào căm hận cắn một miếng anh đào, sau đó lại nghe Tôn Tĩnh tiếp tục khoe khoang về những gì cô ấy phải trả giá trong quá trình niêm yết này.

"Tóm lại, tôi cảm thấy mình sắp được thăng chức rồi." Cô ấy vui vẻ kết luận, nhìn Bạch Đào bằng ánh mắt nóng bỏng: "Cô biết không? Những thứ cô thấy hiện tại này đều là do Bùi tổng đích thân mang đến tận cửa tiểu khu đó! Anh ấy còn đặc biệt nhắc đến tôi với cô Bạch Đào! Cô Bạch Đào cũng tặng mấy hộp lớn! Ngoài trái cây phúc lợi của nhân viên, những thứ khác đều là thần tượng của tôi đích thân tặng tôi!"

Ai tặng cho cô???

Nhưng Bạch Đào lúc này không có thời gian để quan tâm đến những thứ này, cô đặt cuốn truyện tranh trên tay xuống: "Bùi Thời mang đến? Lúc nào?"

"Chính là không lâu sau khi cô lên lầu đó." Tôn Tĩnh vẫn còn đang chìm đắm trong giấc mơ được thăng chức: "Cô nói xem, tôi đã có thể để Bùi tổng đích thân thăm hỏi khao ăn uống, đều đã kinh động đến cô Bạch Đào! Tôi chắc chắn sắp được thăng chức rồi! Cô thấy Bùi tổng sẽ cho tôi lên làm chức vụ gì? Giám đốc điều hành đi? Tôi thấy không tệ nha? Cô nói xem tôi nên mặc gì lúc lên phát biểu nhận chức đây?

Tôi phải nhanh chóng mua một bộ đồ cao cấp mới được, mấy bộ trước đây đã không còn xứng với tôi nữa rồi, đợi tôi được thăng chức thì căn hộ này chắc cũng phải đổi thôi, tôi đường đường là một giám đốc điều hành, sao có thể ở một nơi như thế này chứ?"

Tôn Tĩnh vui vẻ không thôi, trong lòng Bạch Đào cũng hiếm khi kích động bối rối.

Vậy nên Bùi Thời kỳ thực vẫn đi theo? Cũng biết cô ở chỗ Tôn Tĩnh?

Cô lại đưa một quả anh đào vào miệng.

Còn chưa nói, mặc dù Bùi Thời rác rưởi, nhưng anh đào anh mua cũng khá ngon, rất ngọt.

Dù không có tình cảm nhưng vẫn có thể nhớ được loại trái cây cô thích ăn, nhớ được mùi hương tinh dầu mà cô từng tùy tiện nhắc đến, cũng biết cô muốn đọc truyện tranh gì.

Bạch Đào nhất thời trăm cảm xúc lẫn lộn, trong lòng cô nhảy nhót vui mừng chưa đến một giây đã có chút ủ rũ chán nản.

Nhìn cô kìa, vì một Bùi Thời rác rưởi như vậy mà bị mê hoặc đến thất điên bát đảo!

Nhưng cô cũng phần nào hiểu được lý do tại sao mình lại tìm Bùi Thời để kết hôn theo thoả thuận rồi.

Bàn về ngoại hình, chuyện chăn gối và sự tinh tế tỉ mỉ, anh thực sự không có gì để nói cả.

Mặc dù không có khóc lóc đuổi theo xe nhưng tốt xấu gì anh vẫn đi theo cô suốt chặng đường, cũng coi như có tình người mà mang cho chút đồ, vốn dĩ sự miễn cưỡng này chỉ có thể đủ tiêu chuẩn đạt 60 điểm, có điều xét đến việc anh không có tình cảm gì với cô nên trừ một trăm điểm, cuối cùng nhận được điểm âm.

Bạch Đào vừa nghĩ đến đây liền cảm thấy anh đào trong miệng không còn ngọt nữa.

Mà ở bên kia, Tôn Tĩnh đã vạch xong kế hoạch đảm nhiệm chức vụ giám đốc điều hành, kết hôn với cao phú soái, đạt đến đỉnh cao của cuộc sống.

Bạch Đào thấy cô ấy cảm xúc dâng trào như vậy cũng không đành lòng làm phiền cô ấy mơ mộng, nhưng Tôn Tĩnh "phát triển" vẫn không quên "bà con đồng hương", trong lúc mơ mộng vẫn còn nghĩ đến Bạch Đào, cô ấy vỗ vai Bạch Đào một cách chính nghĩa: "Fiona, cô cũng đừng buồn nữa! Bệnh thụ tiền đầu vạn mộc xuân(1)!"

(1)Cả câu là Trầm chu trắc bạn thiên phàm quá, bệnh thụ tiền đầu vạn mộc xuân/,: Chiếc thuyền buồm thì nghiêng bên bờ hồ, nhưng xung quanh nó lại có vô vàn những con thuyền khác đi qua.

Cây bệnh không thể nở hoa, nhưng những cây phía trước lại trăm hoa đua nở, xinh đẹp vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!