Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Cùng ngày hôm đó, lại làm thêm một số kiểm tra nữa, sau khi xác định các chỉ số đều không có sai lầm, bác sĩ liền thông báo Bạch Đào có thể xuất viện.
Vì vậy, Bạch Đào nhìn Bùi Thời thăm dò: "Vậy chúng ta về nhà sao?"
"Ừ."
Bùi Thời vẫn nói ít như mọi khi, nhưng mà trên đường về, Bạch Đào lại đứng ngồi không yên.
Bây giờ cô và Bùi Thời đã là vợ chồng, còn là loại như keo như sơn ân ái phi thường nữa, theo ghi chú trong điện thoại, hình như tần suất làm cái việc khó tả kia còn hơi cao…
Cái này……
Mặc dù đã chấp nhận việc Bùi Thời là chồng của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã thể chấp nhận loại chuyện đó…
Dựa theo bản ghi chú, những lúc tiểu biệt thắng tân hôn thế này, bình thường mà nói, mặc dù ở trước mặt người ngoài Bùi Thời vẫn có dáng vẻ cấm dục, nhìn rất đứng đắn đàng hoàng, nhưng một khi đã bước vào nhà, căn bản sẽ hoá thành cầm thú ngay lập tức, nói không chừng còn chưa kịp về phòng ngủ, đã đè lên tường, lên bàn, đủ mọi nơi, nắm lấy eo, mắt đỏ rực, liền…
Bạch Đào không nghĩ còn đỡ, vừa nghĩ đến, liền bị doạ sợ mất hồn.
Thay vì đối mặt với nguy hiểm trong tương lai, không bằng chủ động trước ngay từ bây giờ!
Bạch Đào xốc lại tinh thần, lập tức như người yếu ớt không xương dựa vào vai Bùi Thời, cô khẽ cau mày, lấy tay xoa nhẹ trán: "Ôi đầu của tôi…" Cô nũng nịu nhìn Bùi Thời: "Chồng ơi, hình như em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau vụ tai nạn, em cảm thấy hơi mệt."
Bởi vì Bạch Đào đột ngột đến gần, Bùi Thời chưa kịp chuẩn bị, cả người anh có chút cứng đờ.
Thực ra trước khi hành động Bạch Đào cũng không suy nghĩ nhiều, lúc này dựa vào vai Bùi Thời, nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh, mới nhận ra mình đã vượt quá khoảng cách an toàn một chút, quả thực hai người dựa vào nhau quá gần, gần đến mức Bùi Thời chỉ cần hơi cúi đầu xuống là có thể hôn mà không gặp trở ngại gì…
Bạch Đào có chút ngượng ngùng, đang định không chút dấu vết xê dịch ra, thì lại đúng lúc chiếc xe đi vào một đoạn đường đang được sửa chữa, xe đột nhiên lắc lư nghiêng ngả, Bạch Đào không những không thể tránh ra, mà cả người còn không nắm được sức lực, hoàn toàn ngã vào trong lòng Bùi Thời…
Bạch Đào cảm thấy mình có chút mặt đỏ tim đập nhanh, đều nói cơ thể có ký ức, lẽ nào vì cơ thể này với Bùi Thời đã làm cái kia rồi, nên khi gặp anh ta sẽ tự động như thế này???
Bầu không khí này, giây tiếp theo sẽ không khô củi khô lửa bốc chứ? Bạch Đào càng căng thẳng hơn, đặc biệt là loại xe Bentley này còn có thể mở vách ngăn giữa người lái và hàng ghế sau…
Thật muốn đòi mạng mà!
Bảo vệ bản thân, không thể thoái thác!
Bạch Đào ngay lập tức trượt khỏi vòng tay Bùi Thời, quyết định không suy nghĩ gì nữa, dứt khoát tuyên bố: "Tối nay không được!"
Kết quả cô vừa nói xong, Bùi Thời liền cau mày hỏi lại: "Cái gì không được?"
Bùi Thời cái người này, da mặt thật dày! Mình đã ám chỉ như vậy rồi, thế mà người đàn ông này còn giả bộ vô tội thuần khiết với mình, muốn lừa gạt qua cửa nữa!
"Chính là! Tối nay em mệt! Em muốn ngủ!" Bạch Đào nói xong, mới cảm thấy giọng điệu của mình có chút cứng rắn, liền quay ra cười làm nũng với Bùi Thời: "Chồng à, thường ngày anh phải thức khuya dậy sớm giải quyết rất nhiều công việc, vẫn nên chú ý nghỉ ngơi nha, đêm nay đừng thức khuya nữa, đi ngủ sớm, em sẽ nhìn anh tắt đèn, thúc giục anh đi ngủ sớm!"
Bùi Thời liếc nhìn Bạch Đào một cách kỳ quái, người phụ nữ này làm sao vậy, còn muốn quản anh lúc nào ngủ?
Tối nay anh có một cuộc họp video với nước ngoài, để phối hợp với sự chênh lệch múi giờ của đối phương, anh căn bản không thể ngủ được. Vốn dĩ anh không muốn để ý đến Bạch Đào nữa, nhưng không thể chịu được việc cô líu ríu bên tai anh về ưu điểm của việc đi ngủ sớm rồi nhược điểm của việc thức khuya, như thể sống chết muốn đợi anh phải nhận lời vậy.
Bùi Thời không nhịn nổi nữa, ngắn gọn tuyên bố quyết định của mình: "Tối nay anh sẽ không ngủ." Anh nhìn Bạch Đào một cái, mang theo hàm ý cô hãy tự quản mình cho tốt: "Em mệt thì cứ ngủ trước đi, không ảnh hưởng."
Bùi Thời không hề cảm thấy những lời này có gì không thích hợp, nhưng những lời này lại giống như một quả bom, lập tức làm thay đổi tam quan trong lòng Bạch Đào.
Bùi Thời! Thật sự là cầm thú mà!!! Cô đã tỏ ý mình mệt rồi, kết quả anh ta còn không quan tâm mình ngủ, vẫn muốn tiếp tục "cày cấy"??? Còn cảm thấy không ảnh hưởng?!! Thậm chí còn tuyên bố cả đêm không ngủ!!!
Đây con mẹ nó là người sao??? Này ai mà chịu được chứ!!!
Chỉ là lời cũng đã nó đến mức này rồi, nếu cô còn khuyên nhủ chơi xấu nữa, thì dường như cũng không có ý nghĩa gì cả, Bạch Đào lại nghĩ, cuối cùng trước khi đến biệt thự, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, cô liền vùi đầu, bắt đầu lên wechat…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!