Dịch: Hoa Linh Linh
Bạch Đào không biết mình đã ném một quả bom lớn cỡ nào cho Bùi Thời, cô chỉ biết phòng dành cho khách trong nhà Tôn Tĩnh không được thoải mái cho lắm, cô có chút nhớ tấm đệm mút hoạt tính trong biệt thự của Bùi Thời, mấy đêm trước cô đều ôm anh ngủ trên đó, vừa thoải mái lại ấm áp…
Phi phi phi!
Còn nhớ Bùi Thời cái gì chứ! Bạch Đào căm ghét lắc lắc đầu, chẳng qua chỉ là nhớ tấm đệm nhà anh chút thôi.
Sáng sớm Tôn Tĩnh đã đi làm, còn nhiệt tình gọi Bạch Đào cùng đi, Bạch Đào không muốn gặp Bùi Thời tự nhiên cũng sẽ không đến công ty của anh nữa, cô lại mắng mỏ tên cặn bã rác rưởi một hồi, tỏ ý để thể hiện rõ lập trường, phần công việc tạm thời chỗ Bùi Thời cô cũng không cần nữa.
"Còn có, chị ngàn vạn lần đừng nhắc đến em trước mặt Bùi… Bùi tổng" Bạch Đào kéo Tôn Tĩnh lại trước khi cô ấy đi ra ngoài, bức thiết nhắc nhở: "Đừng nhắc đến em, nếu anh ta nhắc đến em chị cũng đừng đáp lại, tóm lại chị nhất định phải giữ bí mật về hành tung của em cho em!"
Bạch Đào nói xong lại cảm thấy mình có chút nhàm chán: "Quên đi, chắc anh ta sẽ không nhắc đến em đâu."
Cuộc hôn nhân trên danh nghĩa mà cô còn đặt tình cảm chân thật vào, có lẽ thực sự đã đọc bản nháp đến hỏng đầu óc rồi.
Kết quả ánh mắt của Tôn Tĩnh lại như sáng tỏ: "Tôi hiểu rồi, cô sợ tên cặn bã thông qua Bùi tổng đến tìm mình phải không? Đừng lo, loại cặn bã này vừa nghe đã biết rất biến thái, cô mới đề nghị ly hôn, trò lừa bịp của anh ta thất bại, lại chưa lừa sinh con được, chắc chắn cảm xúc sẽ sụp đổ, khả năng cao là sẽ có xu hướng bạo lực, để đạt được mục đích của mình, rất có thể sẽ bắt cô về, đánh một trận trước, đánh phục rồi sẽ giam cầm lại, sau đó làm cái đó cái đó không thể miêu tả được, cho đến khi cô sinh con…"
"…" Bạch Đào có chút cạn lời: "Cô cho rằng mình đang đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo sao? Chú ý đến màu xanh văn minh có được không, đừng hở chút là trí tưởng tượng bay cao bay xa, còn không thể miêu tả…"
Tôn Tĩnh trợn trắng mắt về phía Bạch Đào: "Tôi là fan cứng của cô Bạch Đào, tôi có trí tưởng tượng tuyệt vời như vậy là điều bình thường."
"…"
Bạch Đào không muốn nói chuyện với cô ấy nữa, nhưng mà Tôn Tĩnh vừa đi, chỉ còn một mình mình trong nhà, Bạch Đào lại cảm thấy cô đơn, sự tủi thân uất ức và suy sụp tinh thần trộn lẫn vào nhau, cô cũng không biết phải đối mặt với mớ hỗn độn trước mắt như thế nào, miệng nói muốn tìm kiếm mùa xuân thứ hai cho Bùi Thời tức chết, nhưng cả người vẫn không thể sốc lại tinh thần, không muốn làm gì cả.
Chỉ là người không tìm việc, việc lại tự biết tìm người.
Khi Bạch Đào đang vô cùng buồn chán, cô nhận được điện thoại của Trang Nghiêm…
"Bạch Đào? Tôi là Trang Nghiêm! Tôi phải tốn rất nhiều công sức mới nghe ngóng được phương thức liên lạc của cô, cô có rảnh không? Tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ…"
Trang Nghiêm và Bùi Thời có quan hệ khá tốt, Bạch Đào nghĩ cũng không thèm nghĩ liền từ chối: "Không rảnh, cảm ơn vì lời mời, tạm biệt.
Coi như chúng ta chưa từng liên lạc."
"Chờ đã! Tôi có thể trả tiền! Giá cao…" Trang Nghiêm nhanh chóng nói: "Trả giá cao yêu cầu cô làm người mẫu để tôi chụp vài bức ảnh chân dung…"
Ồ, vậy mà lại không phải là trả giá cao để sinh con nha?
Chỉ chụp chân dung? Nghe nói Trang Nghiêm quả thực là một nhiếp ảnh gia khá nổi tiếng, hơn nữa chụp cũng không tệ?
Trong đầu Bạch Đào đột nhiên xuất hiện một ý tưởng tuyệt vời…
"Nếu anh không phải do Bùi Thời cử tới, có thể đảm bảo tuyệt đối sẽ giữ bí mật về hành tung của tôi với Bùi Thời, tôi cũng không phải là không thể hợp tác…"
Cuối cùng, dưới sự đảm bảo hết lần này đến lần khác của Trang Nghiêm, Bạch Đào quyết định bớt chút thời gian đến gặp anh ta.
Để thể hiện thành ý và sự nghiêm túc, Trang Nghiêm hẹn gặp Bạch Đào tại studio chụp ảnh của mình, anh ta đưa Bạch Đào đi tham quan phòng chụp và phòng chế tác hậu kỳ, sau đó lại bắt đầu thuyết phục cô: "Thực ra lần trước họp mặt bạn học tôi đã nhắc qua với Bùi Thời, muốn mời cô làm người mẫu chụp vài bức chân dung, nhưng Bùi Thời sống chết không cho…"
Trang Nghiêm vừa nhắc đến, Bạch Đào cũng nhớ ra, lúc đó cô nghĩ gì vậy? Cứ tưởng Bùi Thời yêu mình đến điên cuồng, đến mức người đàn ông khác chỉ cần nhìn cô nhiều hơn một chút thôi đều là tội chết, nhưng bây giờ sau khi biết những tin tức đó đều là bản thảo…
Cô ho khan, giả vờ tự nhiên không để ý nói: "Tại sao lúc đó anh ấy lại ngăn cản anh?"
Trang Nghiêm là một người làm nghệ thuật, có một số người làm về nghệ thuật đều thoải mái cởi mở, không quan tâm nhiều đến giao tiếp quan hệ, nhận thức về cảm xúc của con người cũng khá chậm chạp, anh ta lại quan sát Bạch Đào hai lượt, như thể đang đánh giá vậy, một lúc sau, có lẽ đã đánh giá xong, anh ta rất vui mừng cho Bạch Đào, nói: "Cậu ấy nói não cô có vấn đề, nhưng sau khi nói chuyện với cô, tôi cảm thấy cô rất bình thường."
Trang Nghiêm nói xong liền giơ ngón tay cái lên với Bạch Đào: "Não của cô, tôi thấy được! Không thành vấn đề!"
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!