Chương 41: “anh Đã Là Đàn Ông Có Vợ Rồi Phải Dè Dặt!”

Dịch: Hoa Linh Linh

Bạch Đào nằm mơ cũng không nghĩ tới, sau khi ngủ với Bùi Thời rồi thì những ngày tháng tiếp theo này sẽ trôi qua một cách… Hoang – dâm – vô – độ như vậy.

Bùi Thời có nhu cầu về phương diện này mạnh hơn cô tưởng tượng nhiều, mỗi lần Bạch Đào đều bị làm đến sắp không chịu nổi rồi mà người đàn ông này vẫn tinh lực dồi dào.

Phóng túng dục vọng không ngừng nghỉ như vậy một chút cũng không giống đàn ông đã có gia đình, ngược lại có chút giống chàng trai trẻ vừa mới được khai trai hơn, cũng không biết người đàn ông này làm thế nào mà sống sót qua được thời kỳ cấm dục không để ý đến cô trước đây nữa.

Nhưng Bùi Thời ít nhiều gì cũng vẫn được coi là quan tâm đến cảm nhận của Bạch Đào, vào ngày thứ hai sau khi thoả mãn, anh sẽ không nhắc đến yêu cầu về phương diện đó nữa, ngược lại còn nghiêm túc dành một ngày thư giãn trên bãi biển cùng Bạch Đào.

"Hôm nay gió tốt, anh thả diều cùng em."

Cũng không biết Bùi Thời tìm được một con diều ở đâu, nói muốn đưa Bạch Đào đi chơi.

Bạch Đào lười biếng chỉ muốn nằm trên giường ngủ, Bùi Thời gọi cô, cô thu mình lại trong chăn, mang theo giọng mũi làm nũng nói: "Bên ngoài nắng quá, có thể không đi được không."

"Không thể."

Đáng tiếc là không có tác dụng gì cả, Bùi Thời này xuống giường liền không nhận người, anh tuyệt tình từ chối Bạch Đào, nhưng đến cuối cùng vẫn không hoàn toàn lạnh lùng vô tình, bởi vì rất nhanh, chăn của Bạch Đào được vén lên, sau đó Bùi Thời tiến lại gần hôn cô một cái, giọng nói của anh vẫn rất bình tĩnh, nhưng Bạch Đào lại nếm ra được chút không vui bị anh cố gắng khắc chế… 

"Chung Tiêu từng đưa em đi thả diều." Bùi Thời dừng lại một chút: "Anh thì chưa."

Được rồi được rồi, vại dấm Chung Tiêu này không biết phải ăn đến bao giờ nữa! Chẳng phải đã nói không tính nợ cũ, nhìn về phía trước rồi sao!

Bùi Thời mặt không biểu cảm nhìn Bạch Đào: "Anh không biết thả diều nhưng đã xem video cả tối, học rất lâu."

Bạch Đào càng thân mật với Bùi Thời, càng phát hiện ra người đàn ông này thực sự rất gian xảo, bề ngoài thì vân đạm phong khinh, trong lòng lại vô cùng đen tối, chẳng hạn như bây giờ, anh vừa nhắc đến Chung Tiêu, vừa ám chỉ mình đã dành rất nhiều thời gian để học thả diều, điều này quả thực khiến Bạch Đào hoàn toàn không thể từ chối được, đợi tới khi cô nhận ra thì mạch suy nghĩ của cô đã bị Bùi Thời dẫn dắt rồi. 

Mười phút sau, Bạch Đào nằm trên ghế ngoài bãi biển ngáp ngắn ngáp dài, Bùi Thời đang chỉnh diều ở cách đó không xa.

Hôm nay gió quả thật rất tốt, nhưng con diều của Bùi Thời vẫn không bay lên được, vẻ mặt người đàn ông trầm xuống như đang cố gắng che giấu sự xấu hổ.

Thấy Bạch Đào đang nhìn mình, anh rủ mắt xuống, nhấn mạnh nói: "Video tối qua anh xem có khả năng không ổn, hướng dẫn không tốt, không phải là vấn đề của anh."

Vẻ mặt người đàn ông vẫn rất bình tĩnh trấn định nhưng cả người lại mang đến cho Bạch Đào cảm giác anh đang vô cùng tức giận, giống như một thiếu niên trong độ thanh xuân muốn khoe khoang kỹ thuật đánh bóng của mình, vẫn luôn lên kế hoạch đợi đến lúc cô gái trong lòng mình đi qua sân bóng sẽ ra một quả úp rổ siêu đẹp trai và ngầu, kết quả là đến lúc chuyện diễn ra thì úp rổ không thành công còn bị người ta cướp bóng, vừa xấu hổ vừa chán nản.

Bạch Đào đứng dậy: "Hai người phối hợp thả diều sẽ tốt hơn nha, thế này đi, em giúp anh đỡ diều, anh chạy đằng trước, vậy là ổn rồi."

Cũng không biết có phải do hai người phối hợp ăn ý không hay là do vừa hay có một cơn gió thoảng qua, tóm lại là Bạch Đào vừa đỡ, Bùi Thời thử lại lần nữa thì cánh diều thật sự lên như diều gặp gió rồi.

Trong tin tức nói cô từng đưa Bùi Thời đi thả diều, nhưng trên thực tế thì Bạch Đào xuyên không qua tự nhiên chẳng có chút ấn tượng gì về việc này cả, bây giờ cùng Bùi Thời thả diều tay cô cũng có cảm giác rất lạ lẫm, tựa như chưa từng học qua kỹ năng này vậy, theo như lời của Bùi Thời thì lúc trước cô còn cùng Chung Tiêu đi thả diều?

Lẽ nào bây giờ người có tiền đều ưa chuộng thả diều khi đi hẹn hò?

Lẽ nào cô toàn dùng chiêu đưa đàn ông đi thả diều để tóm lấy họ? Quê như vậy?

Có điều… Xem ra rất có tác dụng nha?

Đàn ông dễ lừa như vậy à? 

Bởi vì giờ phút này Bùi Thời rõ ràng còn vui hơn cả Bạch Đào. 

"Bay lên rồi."

Khuôn mặt của người đàn ông hiện lên sự vui vẻ không chút che giấu, bỏ đi vẻ lạnh lùng và thận trọng thường ngày, dưới ánh mặt trời nở nụ cười xán lạn không mang theo chút sương mù, sự vui vẻ này dường như không kèm theo bất cứ điều kiện gì.

Hoá ra Bùi Thời cười lên lại đẹp trai như vậy.

Mà hiển nhiên không phải chỉ có một mình Bạch Đào nghĩ như vậy, vài nhân viên khách sạn đi ngang qua bãi biển đều không khỏi ngoái đầu lại nhìn Bùi Thời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!