Chương 40: “trước Đây Lúc Trêu Chọc Anh Sao Không Thấy Sợ”

Dịch: Hoa Linh Linh

Bạch Đào cũng không biết mọi chuyện bắt đầu ra sao, lại càng không biết mọi thứ dần mất kiểm soát như thế nào, lần này Bùi Thời đã không còn kiềm chế, giữ lễ nghĩa mà kết thúc nụ hôn này nữa, người đàn ông đẩy Bạch Đào ngã xuống ghế tựa, sau đó tiếp tục chuyện mà trước kia mỗi lần tới đó anh đều dừng lại, mãnh liệt và độc tài.

Bạch Đào chỉ cảm thấy toàn thân như bốc hỏa, rõ ràng cô đang mặc bikini, nhưng khi bàn tay của Bùi Thời lướt qua, cô dường như mất hết năng lực phản kháng, mọi giác quan đều không còn thuộc về cô nữa mà vì Bùi Thời cử động.

Mặc dù trước đây Bạch Đào đã thề son sắt phải ngủ với Bùi Thời, nhưng khi mọi chuyện sắp xảy ra, cô lại trở nên hèn nhát như Diệp Công thích rồng(1), Bùi Thời ôm cô hôn, cô lại đẩy anh ra, sau đó kéo một bên khăn lên cố gắng bọc kín mình lại, mặt và tai cô đỏ bừng, chỉ cảm thấy hai má nóng rực, xương sống như bị điện giật, cảm giác lạ lẫm khiến cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

(1)Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng.

Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ.

Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy.

Dùng để chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, còn thực chất bên trong thì không. 

Bùi Thời bật cười, người đàn ông nới lỏng cổ áo ra, kéo cà vạt xuống, không còn duy trì vẻ bình tĩnh tự chủ ngày thường nữa, bất giác mang theo chút phóng đãng không thể giải thích được, anh nhìn Bạch Đào một cái: "Trước đây lúc trêu chọc anh sao không thấy sợ?"

"Mặc bikini, để anh bôi kem chống nắng, cởi dây áo, xem phim ma dựa vào người anh, lúc nào cũng bày ra vẻ mặt muốn anh hôn em, luôn nhìn anh chằm chằm để ám thị anh, Bạch Đào, không phải em mong đợi anh làm thế này với em sao?"

Nhìn thấu nhưng không nên nói ra, Bùi Thời bị làm sao vậy? Mặc dù khi làm những chuyện này trong lòng Bạch Đào có ý đồ, nhưng lúc đối mặt với sự chất vấn, cô đương nhiên sẽ sống chết không thừa nhận, cô tức đến mặt đỏ bừng bừng: "Em không có! Anh có ý gì? Em dụ dỗ anh sao? Sao anh không nói trong đầu anh đều là sắc, nhìn thấy mọi thứ đều như em đang quyến rũ anh?"

"Em xem, lại thế rồi."

Bùi Thời lại kéo kéo cổ áo, từ trên cao nhìn xuống Bạch Đào: "Lại lộ ra loại ánh mắt này rồi."

Cô lộ ra ánh mắt gì chứ?!

"Anh phiền chết đi được! Không thích em thì cứ nói thẳng! Em đã nói rồi, không được thì ly hôn! Sau này không nhìn anh nữa còn không được sao!"

Đối mặt với lời tố cáo này của Bùi Thời, Bạch Đào không thể gắng gượng được nữa, ngày sinh nhật này của cô rốt cuộc làm sao vậy, cảm xúc giống như ngồi tàu lượn vậy.

"Không ly hôn." Bùi Thời không hề kiêng dè cái nhìn chằm chằm vào ánh mắt phẫn nộ của Bạch Đào, anh thuận thế kéo cô lên ôm vào lòng, lại hôn lên mặt cô, sau đó ghé vào tai cô lạnh giọng cảnh cáo: "Cho nên em muốn ly hôn để đi với Chung Tiêu ư, cứ nằm mơ đi."

Người đàn ông này buộc Bạch Đào phải nhìn thẳng vào mình, sau đó anh gằn từng chữ: "Tiếp tục nhìn."

"Cứ tiếp tục nhìn anh như thế này.

Anh không có không thích em, cũng không cảm thấy phiền phức, vậy nên không ly hôn, sau này em có thể tiếp tục nhìn."

Bạch Đào chưa kịp mở miệng thì đã bị Bùi Thời hôn lần nữa, nụ hôn này nhẹ nhàng hơn lúc trước, dây dưa triền miên hơn, nhưng cũng vì thế mà mang theo nhiều sự ám muội hơn. 

Có thể là do men rượu, hoặc cũng có thể là do thứ khác, Bạch Đào cảm thấy có chút ngẩn ngơ, chân tay cô như mềm nhũn ra, chẳng còn sức lực để làm bất cứ việc gì, chỉ muốn lười nhác giao hết mọi thứ cho Bùi Thời, đau đớn, vui sướng, kịch liệt, rung động, tất cả mọi thứ đều giao cho anh, để Bùi Thời nắm giữ và thống trị…

……

Từ xế chiều cho đến chập tối, từ lúc mặt trời lặn cho đến lúc sao lên, đợi đến khi mọi thứ ngừng lại, Bạch Đào đã cảm thấy mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay.

Cô bắt đầu hối hận sâu sắc, sao cô có thể nghi ngờ Bùi Thời không lên được cơ chứ, hiện tại cô ngược lại hi vọng người đàn ông này không lên được!

Cô đều đã mệt đến mức sắp lăn ra ngủ luôn rồi, thế mà tinh thần của Bùi Thời vẫn dồi dào, anh tắt điều hoà cho Bạch Đào sau đó hôn lên má cô một cái, lật người ngồi dậy rời khỏi giường.

"Anh đi tắm."

Bạch Đào căn bản chẳng còn sức lực để đáp lại nữa, cô cảm thấy toàn thân đều đau nhức, bởi vì Bùi Thời không biết thỏa mãn nên chân và đầu gối của Bạch Đào rất đau, nhất là hai chân như sắp rụng rời vậy, tới cuối cùng, đến sức lực phản kháng và trốn tránh cô cũng không còn nữa, hoàn toàn để mặc cho Bùi Thời tuỳ tiện muốn làm gì thì làm. 

Cảm xúc trong lòng Bạch Đào thực ra rất phức tạp, cũng rất ngại ngùng, mặc dù nói cô và Bùi Thời đã là vợ chồng nhưng suy cho cùng thì cô cũng xuyên không tới, về mặt tâm lý thì cô vẫn là bản thân của năm năm trước, cô luôn cảm thấy mình như đang là thiếu nữ chưa chồng, sau đó liền ngủ với Bùi Thời, vừa nghĩ vậy…

Liền cảm thấy kích thích không chịu được. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!