Chương 4: Kẻ Ngốc Gả Cho Bùi Thời Lại Chính Là Mình??? 2

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

"Chồng ơi! Anh thế nào rồi!" Bạch Đào lúc này thật sự căng thẳng, cô nhập vai rất nhanh, lúc đầu gọi Bùi Thời là chồng trong lòng cô còn hơi ngượng, giờ thì đã tự nhiên trôi chảy rồi, vẻ mặt cô tự trách nhìn Bùi Thời: "Sớm biết thế em đã không để anh gọt táo rồi, chồng ơi, chắc mấy hôm vừa rồi anh bận rộn công việc quá rồi? Gọt táo cũng xuất thần được!"

Bùi Thời đại khái bị thương ở tay, phản ứng stress cấp(1) khiến anh đứng bật dậy khỏi ghế, vậy mà lúc này, anh còn đặt Bạch Đào lên trước, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: "Cô… thật sự không sao chứ?"

(1)Phản ứng stress cấp là một phản ứng tâm lý của cơ thể khi đối mặt với những trải nghiệm đáng sợ, thường xuất hiện ngay sau khi tiếp xúc với những trải nghiệm đó và thường kéo dài không quá 1 tháng.

Có thể có chuyện gì chứ! Không phải chỉ là quả táo đến tay còn bay mất thôi sao?

Người đàn ông này, thực sự là quá yêu cô rồi mà! Tay mình đều đã bị như vậy rồi, kết quả phản ứng đầu tiên vẫn là quan tâm liệu cô có không vui khi không ăn được táo hay không!

"Em không sao, chồng à, ngược lại là anh…" 

Đại khái nghe cô nói không sao xong, lúc này Bùi Thời mới nghĩ đến bản thân, anh rời ánh mắt đi, quay người bước thẳng ra ngoài cửa: "Tôi đi gặp bác sĩ chút."   

Ánh mắt anh rất thâm trầm, vẻ mặt cũng có chút quái dị, bước đi rất nhanh, Bạch Đào còn muốn nói thêm vài câu, nhưng người đàn ông đã rời đi mất rồi.

?  

Bạch Đào suy xét lại ​​phản ứng vừa rồi của mình, có chút suy ngẫm, chồng thân yêu của mình bị thương, phản ứng của mình sẽ như vậy à? Nhìn Bùi Thời nhà người ta đi! Bùi Thời nhà người ta việc đầu tiên nghĩ đến không phải là bàn tay đầy máu của mình, mà là quan tâm liệu cô có không vui nếu không được ăn táo hay không!

Tình yêu là gì? Đây chính là tình yêu đó!       

So sánh hai người, Bạch Đào cảm thấy, biểu hiện của mình quả thực hơi bình thường quá rồi, đợi lát nữa Bùi Thời trở lại, mình nhất định phải nghiêm túc đối đãi!

*****

Lúc này Bùi Thời đúng là không còn lo đến vết thương của mình nữa, anh vừa nhờ y tá băng bó lại, vừa gọi cho bác sĩ điều trị chính của Bạch Đào.

"Tình hình của vợ tôi không đúng lắm."

Mặc dù Bùi Thời chỉ đơn giản trần thuật lại, nhưng trong giọng nói trầm thấp của anh đã mang theo chút hưng sư vấn tội(2).

(2)Nguyên văn /Hưng sư vấn tội: nghĩa là phát động (dẫn) quân đội đến để lên án, hỏi tội của đối phương. Nó còn chỉ việc, khi một người tức giận tập hợp một đám người đi tới trước cửa chất vấn và "xử lý" đối thủ.

Bác sĩ điều trị chính vẫn còn muốn sống, ngay lập tức đem toàn bộ hồ sơ bệnh án của Bạch Đào đến: "Bùi tổng, đây là kết quả kiểm tra của Bùi phu nhân, thật sự là không có trở ngại gì lớn về sức khỏe, mặc dù bị tai nạn xe, nhưng bởi vì tính năng của xe tốt, túi khí cũng bật ra rất nhanh nên không hề có tổn thương gì lớn, chúng tôi đã kiểm tra rất nhiều lần để xác nhận, sau khi Bùi phu nhân tỉnh dậy cư xử hành động cũng hoàn toàn bình thường, không nhìn ra có vấn đề gì, tình hình không đúng lắm mà anh nói cụ thể là ở đâu? Bùi phu nhân có biểu hiện gì bất thường sao?"

Bất thường, mọi thứ đều bất thường.   

Bùi Thời mím môi, nhớ lại dáng vẻ Bạch Đào nũng nịu liếc mắt đưa tình gọi mình là chồng vừa rồi, cảm thấy sau lưng có chút lạnh, nhưng mà rất nhiều chuyện anh không thể tiết lộ ra bên ngoài, cho dù là với bác sĩ, nên anh chỉ nói ngắn gọn: "Khả năng nhận thức về một số chuyện có chút vấn đề. " 

"Hóa ra là vậy!" Bác sĩ điều trị chính thở phào nhẹ nhõm: "Đây là chuyện bình thường, vì Bùi phu nhân bị chấn động não nhẹ, hơn nữa bị tai nạn xe đột ngột như vậy, quả thực có thể có một số di chứng của tính dễ bị kích thích, chẳng hạn như rối loạn trí nhớ, nhận thức về thời gian, logic tạm thời xuất hiện… "  

"Rối loạn trí nhớ?"  

"Đúng vậy." Bác sĩ điều trị chính an ủi Bùi Thời: "Nhưng triệu chứng này sẽ không kéo dài quá lâu, cũng không cần điều trị, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều sẽ bình phục. Một số bệnh nhân có triệu chứng rối loạn trí nhớ nặng khi tỉnh dậy thường đều sẽ sản sinh cảm giác thiếu an toàn nghiêm trọng, đối với thế giới bên ngoài rất cảnh giác, nhưng Bùi phu nhân hoàn toàn không có vấn đề này, cho nên vấn đề cũng không lớn, phỏng chừng cũng chỉ là có chút mơ hồ với một số chi tiết nhỏ mà thôi… "     

Bùi Thời càng nghe càng nhíu chặt mày lại: "Cô ấy sau khi tỉnh dậy đã làm gì? Không có gì hành động gì khác thường chứ?"

Y tá băng bó cho Bùi Thời lúc này cũng là người phụ trách phòng bệnh của Bạch Đào, cô ấy còn là thực tập sinh mới đến hôm nay, nên rất nhiệt tình hoạt bát đáp: "Không có gì bất thường, chỉ nghịch điện thoại rất lâu thôi." 

"Nghịch điện thoại? Chơi game sao?"   

"Không có chơi game, cô ấy vẫn luôn xem tin tức!" Cô y tá nhỏ nhìn Bùi Thời một cái đầy ngưỡng mộ: "Cô ấy vẫn luôn xem các bài báo về tình cảm của hai người, vừa xem vừa cười, xem một số bài phỏng vấn còn khóc nữa! Cứ lẩm bẩm một mình nói không ngờ anh lại yêu cô ấy nhiều như vậy! Hai người, tình cảm của hai người thật tốt!" Sau cùng, cô y tá còn thu hết dũng khí nói thêm một câu: "Chúc, chúc hai người hạnh phúc!"

"……"

*****

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!