Chương 34: “đợi Anh Khỏi Rồi Em Hãy Hôn”

Sáng sớm tỉnh dậy, Bạch Đào mới phát hiện ra Bùi Thời đã tỉnh, người đàn ông này đang ngồi trong góc lều, đôi mắt hơi đỏ nhìn cô.

Bạch Đào gần như vừa mở mắt ra lại lập tức giả vờ mơ màng nhắm mắt vào.

Bùi Thời đang nhìn mình! Đang nhìn mình!

Người đàn ông này xem ra đến cùng vẫn không thể chống lại được thói quen yêu cô vô bờ bến ở trong lòng, một buổi sáng mát lạnh như vậy, thế mà lại thức dậy sớm, sau đó ngồi ở một bên chỉ để yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp khi ngủ say của cô, có lẽ là nghĩ đến quá khứ nên mắt đều đỏ lên rồi!

Mặc dù lần cắm trại này hoàn toàn khác với những gì Bạch Đào nghĩ, nhưng trăm sông đổ về một biển, tình cảm đã sắp được khôi phục lại rồi!

Bạch Đào phấn khích đến suýt nữa lăn qua lăn lại, tuy nhiên cô không thể phá hủy cơ hội khó có được này.

Cứ… Giả vờ ngủ trước, để Bùi Thời nhìn thêm chút nữa đi, dù sao thì lúc này tỉnh lại, nhìn thấy dáng vẻ nước mắt lưng tròng của Bùi Thời, chẳng phải sẽ khiến anh lúng túng xấu hổ sao?

"Bạch Đào." Giọng nói của Bùi Thời rất khàn, như thể đã khóc vậy, anh đứng dậy, tiến lại gần Bạch Đào.

Đến rồi đến rồi! Lời tỏ tình chân thành nhân lúc cô đang ngủ sắp đến rồi!

Giống như trong phim truyền hình, giây tiếp theo, Bùi Thời sẽ nói ra nỗi đau hoặc sự vùng vẫy đấu tranh trong nội tâm của mình, mà cô thì cần phải nằm đó giả vờ ngủ, đợi đến khi Bùi Thời đã thổ lộ hết, cô cảm động bật dậy, kéo anh lại rồi ôm đầu anh khóc lóc thảm thiết, những mâu thuẫn giữa hai người rất nhanh liền được giải quyết!

Đáng tiếc…

"Đừng giả vờ nữa, anh biết em tỉnh rồi." Giọng Bùi Thời ngày càng khàn hơn, anh dừng lại một chút: "Anh có lời muốn nói với em."

Chẳng nhẽ Bùi Thời thích chơi thẳng thắn? Trực tiếp đợi cô tỉnh dậy rồi mới bộc lộ chân tình?

Bạch Đào mở mắt ra, giả vờ như vừa mới ngủ dậy, còn vươn eo, quyết định đáp lại tình yêu của anh: "Em… Em vừa mới tỉnh." Cô nhìn Bùi Thời, điềm đạm nói: "Ông xã, đêm qua em nằm mơ, trong đó đều là anh cả, em mơ thấy lúc chúng ta hẹn hò trước kia, từng cảnh từng cảnh cứ như đang diễn ra ngay trước mắt em vậy, chân thật như thế."

Bạch Đào hợp thời bày ra dáng vẻ cúi đầu e thẹn: "Kỳ thực trí nhớ của em không tốt lắm, rất nhiều chuyện không quan trọng đều đã quên, nhưng từng chi tiết chúng ta yêu nhau em lại nhớ rất rõ, khi tỉnh lại rồi cũng cảm thấy vô cùng yêu anh…"

Mắt Bùi Thời trông càng đỏ hơn, anh khịt khịt mũi, Bạch Đào cảm thấy người đàn ông này cảm động đến phút chốc có thể khóc luôn rồi, ngay khi cô cho rằng Bùi Thời sẽ đáp lại mình một cách thâm tình, anh cuối cùng cũng mở miệng…

"Em yêu anh?" Người đàn ông mím môi, giọng mũi rất nặng: "Yêu anh là sẽ quấn hết chăn của anh đi sao?"

"…"

Bạch Đào lúc này mới nhìn xuống người mình, này không phải… Cô quả thật đã quấn hết chăn của Bùi Thời, cô lại ngẩng đầu lên nhìn anh, liền nhận ra có gì đó không ổn.

Người đàn ông này nào có phải vì cảm động mà vành mắt đỏ ửng? Rõ ràng là vì bị cảm lạnh và lạnh cóng thức trắng đêm, trên người anh quấn chiếc áo khoác, ánh mắt nhìn Bạch Đào nào có tình yêu? Là con mẹ nó sự thù hận nha!

"Em còn đá anh."

Vì bị cảm, Bùi Thời dường như đã mất đi khí thế thường ngày, đôi mắt đỏ ửng và chóp mũi hơi đỏ khiến người đàn ông trông vô cùng đáng thương, anh bình tĩnh nói: "Tối qua em đã đá anh tổng cộng năm lần, còn dùng tay đánh anh bốn lần, nói mớ xong còn khuyên muỗi đốt anh…" Bùi Thời khịt khịt mỗi: "Ừ, em yêu anh như vậy."

"…" Bạch Đào lập tức nguỵ biện: "Không thể nào, không phải em, em không có…"

"Anh ghi âm rồi." Sắc mặt Bùi Thời u ám nhìn chằm chằm Bạch Đào: "Em đúng là thật sự yêu anh, cho nên đến cảm lạnh cũng giữ lại cho anh, để anh nửa đêm ngồi đây chịu lạnh."

Bạch Đào tự biết mình đuối lý, chỉ có thể lầm bầm: "Em quấn chăn làm anh tỉnh dậy vì lạnh thì anh có thể lay em tỉnh để lấy lại chăn mà…" Phút chốc cô liền tìm ra điểm mù của vấn đề: "Bùi Thời, chuyện này sao có thể trách em chứ! Sao nửa đêm anh lại ngồi đó mà không gọi em dậy?"

Vẻ mặt Bùi Thời đầu tiên có chút mất tự nhiên, sau đó anh hung dữ nói: "Anh đều đã ốm rồi, sao em còn có nhiều vấn đề như thế."

……

Bạch Đào đi cắm trại với vẻ mặt đầy mong đợi, trong ấn tượng của cô, cùng Bùi Thời trải qua hai ngày một đêm lãng mạn hồi tưởng lại những kỷ niệm yêu đương, hàn gắn lại mối quan hệ, lại hy sinh bản thân làm chút vận động ban đêm, lịch trình sắp xếp dày đặc, trên đường trở về có lẽ sẽ mệt nhoài. 

Đương nhiên, cô dự đoán không sai, trên đường trở về, cô quả thực đã kiệt sức.

Buổi cắm trại chết tiệt này hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!