Chương 32: Khuôn Mặt Của Bạch Đào Đỏ Bừng Lên, Tai Của Bùi Thời Cũng Đỏ Ửng

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Cũng không biết có phải việc cầu khấn và kể khổ của Bạch Đào cuối cùng cũng có hiệu quả hay không, mặc dù mấy ngày liên tiếp Bùi Thời đều bận rộn đến mức không thấy bóng dáng đâu, thậm chí thứ sáu mười một giờ đêm mới về nhà nhưng anh thực sự đã giữ lời hứa hoàn thành xong hết khối lượng công việc của cuối tuần, cho nên kế hoạch của Bạch Đào có thể tiến hành một cách hoàn hảo!

Trời còn chưa sáng cô đã dậy chuẩn bị đầy đủ hành lý, đến mức lúc bảy giờ Bùi Thời dậy, nhìn thấy vali chất đống trong phòng khách, trên mặt anh quả nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc khó tả.

Anh ngẩng đầu lên nhìn Bạch Đào: "Đây là cái gì?"

Bạch Đào lập tức cảm thấy việc mình dậy sớm thu dọn sắp xếp đều đáng giá, nhìn nó khiến Bùi Thời ngạc nhiên chưa kìa.

Cô cười đắc ý: "Ông xã! Đây đều là những thứ em thu xếp để chúng ta mang đi cắm trại!"

"…" Bùi Thời như không dám tin nhìn Bạch Đào một cái: "Cắm trại?"

Đã đến lúc này, Bạch Đào quyết định đưa ra câu trả lời chính xác cho hoạt động hôm nay: "Đúng! Đây chính là kế hoạch bí mật cho cuối tuần này! Chúng ta sẽ đi cắm trại trong công viên tự nhiên hai ngày một đêm! Để anh có thể trải nghiệm được buổi cắm trại cao quý hào hoa, em đã đặc biệt đống gói lại tất cả những vật dụng có khả năng cần dùng đến! Đảm bảo anh có thể cắm trại bên ngoài mà vẫn có cảm giác như đang ở nhà!"

Có lẽ vì quyết định của cô làm cho Bùi Thời quá bất ngờ nên người đàn ông này nửa ngày trời vẫn không có phản ứng, một lúc lâu sau, anh mới như tìm lại được lý trí, bình tĩnh nhìn vào đống vali bị Bạch Đào bày đầy trong phòng khách… 

"Em muốn mang nhiều như vậy sao? Em không xách nổi đâu…"

Bạch Đào liếc mắt đưa tình với Bùi Thời: "Ông xã, anh kể chuyện cười chẳng hài hước chút nào cả, mang nhiều như vậy đương nhiên là anh xách rồi! Hôm nay em có lòng tin sẽ khiến cho anh trải qua ngày cuối tuần khó quên!"

"…"

*****

Công viên tự nhiên mà Bạch Đào lựa chọn cách nhà gần hai tiếng đi xe, vì mang tiếng là dậy sớm thu dọn hành lý nên cả đường đi cô đều nằm nghiêng ngả ở băng ghế sau ngủ ngon lành. 

Đây đúng là một cô vợ yêu trẻ đẹp. 

Cũng chẳng biết làm sao, chỉ phụ trách đóng gói cả nhà lại thôi mà đã khiến Bạch Đào mệt muốn chết rồi, trong khi người khuân vác đồ tội nghiệp còn chưa kêu tiếng nào. Riêng việc mang hàng loạt vali ra xếp lên cốp xe, Bùi Thời đã phải đi đi lại lại mất bốn chuyến, mấy chiếc vali còn lại quả thật không thể nhét nổi nữa nên Bạch Đào mới đành bất đắc dĩ lựa chọn từ bỏ.

Bạch Đào cười hì hì trêu chọc đây là chuyến đi của tổng tài bá đạo và cô vợ yêu trẻ đẹp, nhưng Bùi Thời cảm thấy cách hình dung thích hợp hơn phải là tiểu thư và người chăn ngựa. 

Anh cứ nghĩ cuối tuần người phụ nữ này sẽ tạo cho anh một điều bất ngờ gì đó, kết quả là anh khổ cực làm việc tăng ca một tuần là vì cái này?

Lúc này, Bùi Thời đang vừa lái xe vừa tự nghi ngờ bản thân, anh cảm thấy mình gần đây cũng nên xem lại đầu óc rồi, có vẻ như việc đầu óc Bạch Đào có vấn đề đã xuất hiện hiện tượng lây truyền từ người này sang người khác.

Để có được thời gian vào cuối tuần, Bùi Thời đã quay cuồng làm việc suốt một tuần liền thực sự rất vất vả, lái xe một mình cũng hơi buồn ngủ, vốn dĩ anh có thể mở chút nhạc để nâng cao tinh thần, nhưng khi nhìn dáng vẻ ngủ say của Bạch Đào, Bùi Thời vẫn là từ bỏ ý định đó đi. 

Tất nhiên, Bùi Thời không hề cho rằng anh làm thế là để Bạch Đào có thể ngủ ngon, anh chỉ là không muốn gây thêm chuyện rắc rối mà thôi, dù sao thì một khi tính tiểu thư của Bạch Đào phát tác là sẽ như muốn đòi mạng vậy, cô có tính khí vô cùng nóng nảy khi không ngủ đủ giấc, bây giờ đầu óc còn hỏng nữa, anh không nên xung đột với cô, điều này là vì thương xót cho nhóm người yếu thế bất lợi.

May mà hai tiếng cũng không phải quá lâu, rất nhanh Bùi Thời đã lái xe đến nơi, đợi tới khi đỗ xe xong Bạch Đào vẫn chưa tỉnh, anh cảm thấy mình cũng không vội, chỉ là đợi đến lúc lấy điện thoại ra chuẩn xử lý công việc thì anh mới phát hiện, vì ngày cuối tuần này mà anh đã thực sự liều mạng làm việc, giờ chẳng còn việc gì để làm nữa rồi, ngay cả Viên Mục bật chế độ chờ lệnh 24/24 cũng được nghỉ.

Không có việc làm, vậy chỉ có thể chơi cờ vây thôi. 

Bạch Đào tỉnh dậy sau khi Bùi Thời đã chơi cờ vây được một tiếng, vì đã ngủ đủ giấc nên tâm trạng của cô quả nhiên rất tốt, cô nhảy ra khỏi xe chui vào lòng Bùi Thời cọ cọ. Mặc dù đợi người rất phiền phức, nhưng kiểu chui vào lòng cọ cọ bày tỏ này của Bạch Đào vẫn được coi là thuận mắt, Bùi Thời quyết định người đại nghĩa không chấp lỗi lầm tiểu nhân, tha thứ cho sự lười biếng của cô.

"Vậy lịch trình hôm nay sắp xếp thế nào?"

Tuy đường sá xa xôi nhưng Bạch Đào có lòng nghỉ phép với anh cũng rất đáng biểu dương, công viên tự nhiên này non xanh nước biếc, không khí cũng trong lành, quả thực rất thích hợp để trốn khỏi đô thị thư giãn vào cuối tuần, Bùi Thời nhìn Bạch Đào, chờ đợi cho cô chọn con đường để đi bộ, chỉ là Bạch Đào dường như không có ý định đi dạo, ngược lại, cô đã kéo anh đến… 

Điểm thuê xe đạp?

Bùi Thời cau mày lại.

Bạch Đạo lại vô cùng cao hứng, cô nắm lấy tay Bùi Thời lắc lắc: "Ông xã! Hôm nay chúng ta sẽ trở lại con đường hẹn hò yêu đương! Giống như trước đây vậy, một người chở người kia, cùng đạp xe dạo quanh hồ." Cô nói xong liền làm nũng với Bùi Thời, nói tiếp: "Lúc đó anh có thể nghĩ ra cách hẹn hò này, kì thực rất lãng mạn đó nha…"

Nhìn dáng vẻ chắc chắn và say mê của Bạch Đào, ngay cả Bùi Thời cũng suýt nữa tin là bản thân từng hẹn hò với cô như thế này trong quá khứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!