Chương 31: Hôn

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Để cứu vãn cuộc hôn nhân, Bạch Đào đang đối mặt với mối nguy cơ đã thức trắng đêm, ngày hôm sau mặc dù hiện rõ hai quầng thâm mắt nhưng cô cũng nghĩ ra được một kế hoạch giải cứu tình yêu tỉ mỉ chi tiết rồi.

Trước tình trạng tình cảm vợ chồng dần phai nhạt, việc dính chặt dây dưa đến cùng, thề thốt bảo đảm, khóc lóc hối lỗi, tức giận chiến tranh lạnh hay xu nịnh lấy lòng đều không thể đạt được hiệu quả tốt nhất, cách tốt nhất là… 

Lần nữa đánh thức tình yêu của đối phương dành cho bạn, để người ấy nhìn thấy sự thay đổi của bạn, xây dựng lại lòng tin và tình yêu thương lẫn nhau, đây mới là điều cốt lõi!

Nghĩ đi nghĩ lại, Bạch Đào quyết định bắt đầu rút lui ngàn dặm! Để Bùi Thời và cô cùng hồi tưởng lại những ký ức trong quá khứ! Nhanh chóng nhớ lại những điều tốt đẹp ngày xưa!

Nhưng vì Bạch Đào xuyên không đến đây nên cô không thể không giành cả một đêm để tìm kiếm và thu thập tất cả các chi tiết lúc mình và Bùi Thời hẹn hò, nhưng ngoài một số thứ không có ý nghĩa gì ra, chỉ có vài chuyện có thể tham khảo.

Có một bài báo khá chân thực, tư liệu trong đó viết vô cùng phong phú: Khi yêu nhau, Bùi Thời và Bạch Đào thường đi du lịch ngắn ngày, đặc biệt thích đi các công viên quốc gia có phong cảnh tươi đẹp, có núi có nước, một người đạp xe chở người kia đi dọc bờ hồ dạo chơi ngắm cảnh, trời xanh mây trắng nắng vàng, gió nhẹ nhàng thổi, mọi thứ êm đềm ấm áp, sau khi dạo quanh hồ xong sẽ dùng thiết bị trong công viên cung cấp để nướng những nguyên liệu tự mang đến.

Buổi chiều nhân lúc có gió, một người sẽ thả diều cho người kia, trên cánh diều viết đầy những lời thề ước tình yêu của hai người, đến tối sẽ cắm trại trong công viên…

Không thể không nói khả năng viết lách của người viết tin tức này khá tốt, trong ấy viết có bài bản hẳn hoi, là chỉnh lý dựa trên cuộc phỏng vấn Bùi Thời, không chỉ miêu tả cuộc sống hàng ngày của Bạch Đào và Bùi Thời ngọt ngào thế nào, mà còn làm nổi bật lên được buổi hẹn hò của hai người… 

Mặc dù rất có tiền nhưng hai người lại thích loại cuộc sống bình dị vốn có như thế này mà không theo đuổi phương thức tiêu xài xa hoa như người khác, khi chung sống sẽ bình thường như mọi cặp đôi hạnh phúc, họ nếm trải ngọt ngào của khói lửa nhân gian, cùng nhau dạo quanh hồ đón gió, cùng nhau thưởng thức vị ngon của đồ nướng, cùng nhau ngắm những vì sao trên bầu trời đêm khi cắm trại, nhẹ nhàng dựa sát vào nhau, hai bàn tay nắm chặt… Tất cả những chi tiết nhỏ ấy đều phác hoạ ra được dáng vẻ của tình yêu.

Tuy bản thân chưa được đích thân trải qua nhưng chỉ cần đọc thế này, Bạch Đào cũng cảm thấy chẳng trách cô lại gả cho Bùi Thời, khi người đàn ông này theo đuổi và hẹn hò với người ta còn rất biết cách nha, thuần khiết ngây thơ như vậy, thế mà lại đạp xe chở cô, thử hỏi, đây chẳng phải là tình tiết kinh điển phổ biến trong ngôn tình sao?

Chàng trai trẻ đẹp trai cố tình đạp xe thật nhanh, cô gái ngồi phía sau bị doạ tới phải vô thức ôm chặt lấy eo anh, sau đó tay anh phủ lên tay cô… Một mối tình ra đời!

Hình ảnh có cảm giác truyện tranh thanh xuân biết bao! Bạch Đào cảm thấy đây giống như một tình tiết được chiếu theo mạch tư duy truyện tranh của chính cô vậy!

Người đàn ông Bùi Thời này, nhìn bề ngoài thì lạnh lùng thờ ơ, không ngờ lại có thể kê thuốc đúng bệnh như thế, kiểu hẹn hò kinh điển này chẳng phải vừa hay chạm đến được trái tim thiếu nữ của cô sao?

Còn có cắm trại ngắm trăng sao nữa, chỉ có hai người dựa vào nhau dưới bầu trời đêm mênh mông to lớn như vậy, nghe thôi đã lãng mạn muốn chết…

Thử hỏi bao nhiêu chiêu như thế, ai có thể ngăn được đây?

Đọc xong mấy bài báo này, Bạch Đào tự tin lên rất nhiều, lúc đầu Bùi Thời tóm lấy cô thế nào thì bây giờ cô sẽ bắt ngược lại anh như vậy.

Sáng sớm hôm sau, đợi đến khi Bạch Đào xuống tầng, Bùi Thời đã ngồi bên bàn ăn ưu nhã dùng bữa.

Bạch Đào điều chỉnh lại biểu cảm rồi nũng nịu nhìn Bùi Thời: "Ông xã."

Dao nĩa trên tay Bùi Thời hơi dừng lại, sau đó anh nhìn Bạch Đào: "Sao vậy?"

"Mấy ngày nay anh bận rộn cả ngày, em ở công ty cũng chẳng thấy được anh, càng đừng nói đến ở nhà, còn nói gần đây tăng ca xong sẽ cố gắng ở bên em, anh kết hôn với công việc luôn đi, cuối tuần nào cũng không rảnh…"

Bùi Thời bình tĩnh nói: "Tháng này quả thật rất bận, tháng tới cuối tuần anh sẽ…"

"Nhưng em nhớ anh rồi." Bạch Đào chớp chớp mắt nhìn anh, vô tội lại đáng thương nói: "Mười mấy ngày nữa mới là cuối tuần của tháng tới…"

Bạch Đào vốn cho rằng mình còn phải quấn lấy dây dưa một hồi nữa, dù sao thì cô và Bùi Thời hiện đang trong nguy cơ tình cảm, đối phương chưa hẳn đã chịu đổ trước sự làm nũng của cô…

Nhưng mà ngoài dự liệu của Bạch Đào là, Bùi Thời rời ánh mắt đi, có phần mất tự nhiên ngắt lời Bạch Đào: "Vậy thì cuối tuần này."

Hả? 

"Cuối tuần này sẽ ở bên em trước." Bùi Thời hắng hắng giọng, ăn xong miếng trứng ốp la cuối cùng: "Anh đi làm trước đây." Anh nhìn Bạch Đào một cái rồi lại nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, ngắn gọn bổ sung thêm: "Nếu muốn cuối tuần có thời gian thì hai ngày này phải tăng ca nhiều chút, vậy nên sẽ đi làm sớm hơn."

……

Cho đến khi Bùi Thời ngồi lên xe của Viên Mục rời đi rồi, Bạch Đào vẫn còn hơi mờ mịt. 

Xong rồi? Vậy mà lại thành công rồi? Hơn nữa Bùi Thời vừa rồi còn chủ động giải thích với cô? Bình thường anh đều không nhiều lời với cô nha! 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!