Chương 30: Bùi Thời Là Của Tôi! Của Tôi! Của Tôi! Chỉ Có Thể Là Của Tôi!!!

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Tuy việc mắng Bùi Thời là rác rưởi sau lưng bị chính chủ bắt tại trận, nhưng cảm giác rõ ràng nhất trong lòng Bạch Đào lúc này không phải là sợ hãi hay hoảng hốt, mà là tim đập nhanh điên cuồng.

Cô ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Bùi Thời, người đã đi rồi mà lại quay lại, nhìn khuôn mặt nghiêng góc cạnh có phần lạnh lùng ẩn phía sau cửa sổ xe của anh, đột nhiên cảm thấy rung động mãnh liệt. 

"Anh vòng một vòng để quay lại sao?"

Con đường phía trước nhà hàng là đường một chiều, cũng cấm quay đầu, trừ khi đi một vòng lớn, nếu không sẽ không thể đã rời đi mà lại quay lại được.

Bùi Thời không trả lời câu hỏi của Bạch Đào, anh chỉ liếc nhìn cô một cái: "Lên xe."

Bạch Đào lập tức nghe lời lên xe, từ bên ngoài lạnh lẽo vào trong xe có máy sưởi, cả người cô cuối cùng cũng ấm lên, cô nhìn Bùi Thời một cái, quyết định mặt dày bắt đầu tâng bốc khen ngợi: "Ông xã, anh thật tốt, em biết ông xã sẽ không bỏ rơi em một mình mà, xin lỗi ông xã nha, vừa rồi nhiều người nhìn như vậy nên em muốn tránh sự nghi ngờ, mặc dù trong lòng em cũng rất đau khổ vì không thể đi cùng ông xã nhưng nghĩ lại, chẳng phải lát sau chúng ta vẫn trăm sông đổ về một biển sao?

Chỉ là… Ông xã đừng tức giận nữa, em biết vừa rồi em từ chối, trong lòng anh hẳn là không vui, nhưng…"

"Không tức giận." Giọng của Bùi Thời rất bình tĩnh cắt ngang lời Bạch Đào, ngừng một lát, anh nói tiếp: "Anh sẽ không lãng phí cảm xúc của mình vì những việc nhỏ không đáng để ý như vậy."

"Ồ." Bạch Đào vừa nghe anh nói vậy cũng cảm thấy yên tâm: "Anh không tức giận thì tốt."

Nói cũng đúng, Bùi Thời làm sao có thể tức giận được! Trong những bài báo đó viết anh chưa bao giờ nổi giận với cô mà chỉ tức giận với chính mình thôi! Vì anh cảm thấy bản thân mình làm chưa đủ tốt! Trước đó là cô đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng Bùi Thời rồi.

Chỉ là khi Bạch Đào còn đang thầm tự trách và xem xét lại mình sâu sắc thì sau một hồi trầm mặc, cô lại nghe thấy Bùi Thời lên tiếng: "Sau này đừng tùy tiện gắp thức ăn cho người khác."

Vẻ mặt của người đàn ông rất tự nhiên và điềm tĩnh, lời nói ngắn gọn súc tích, nhưng khi phân biệt kỹ, Bạch Đào dường như cảm nhận được sự không tự nhiên mà anh ta tận lực che giấu trong giọng nói của mình.

Thấy Bạch Đào không trả lời, Bùi Thời cố ý ho vài tiếng: "Em có nghe thấy không?"

"Hả?"

Sắc mặt Bùi Thời hơi trầm xuống, lộ ra vẻ có chút không vui: "Sau này đừng tùy tiện gắp thức ăn cho người khác."

Bạch Đào sững sờ một lúc, sau đó mới bừng tỉnh mà phản ứng lại: "Vậy nên anh vẫn là tức giận rồi phải không? Vì em gắp thức ăn cho người đàn ông khác?"

"Anh không tức giận." Bùi Thời gần như không thể chờ đợi được mà mở miệng ngay sau khi lời nói của Bạch Đào vừa rơi xuống, giọng anh cũng hơi cất cao lên hiếm thấy, như tâm trạng bị dao động vậy, người đàn ông nhấn mạnh lại một cách mất tự nhiên: "Anh chưa đến mức phải tức giận vì em gắp thức ăn cho người đàn ông khác, anh nói rồi, anh không có thời gian để quan tâm đến những thứ như vậy, anh chỉ là đứng trên góc độ khách quan, việc em gắp thức ăn cho một người đàn ông là quản lý cấp cao đã kết hôn là không thích hợp."

"Mặc dù có thể em không thẹn với lòng, nhưng thứ nhất, người khác có thể sẽ nhìn bằng ánh mắt khác, cảm thấy em có ý đồ. Thứ hai, nếu như vợ của Hạ tổng biết được, bà ấy chắc chắn sẽ không vui khi thấy cảnh tượng như vậy. Thứ ba, việc gắp thức ăn cho người khác là không hợp vệ sinh. Thứ tư, quá phô trương rồi, không phù hợp với văn hóa doanh nghiệp của Công Nghệ Thời Lai chúng ta, anh rất phản đối tập tục nịnh nọt lãnh đạo này…"

"Bùi Thời, món bò sốt vang đó vốn là muốn gắp cho anh."

"Thứ năm…" Bùi Thời vốn đang phân tích logic liền mạch lưu loát về nhược điểm của việc gắp thức ăn, cho đến vài giây sau, anh mới sững sờ như vừa phản ứng lại:  "Cái gì?"

Bạch Đào lặp lại, nhấn mạnh từng chữ một: "Món bò sốt vang đó vốn là muốn gắp cho anh đó! Nhưng tại Tôn Tĩnh cứ nhìn chằm chằm nên em đành phải nửa đường làm dáng gắp cho Hạ tổng!"

Bùi Thời im lặng một lát rồi mới nói: "Em gắp thức ăn cho anh làm gì?"

"Không phải anh thích món thịt bò sốt vang nhất sao? Phản ứng đầu tiên của em khi nhìn thấy món đó là muốn gắp cho anh." Bạch Đào sờ sờ lên khuôn mặt có chút đỏ bừng vì hơi say của mình: "Uống ít rượu nên có chút chậm chạp, cứ nghĩ đang ở nhà, đợi đến khi đứng lên gắp đồ cho anh rồi mới nhớ ra."

Cô nhớ lại một, hai, ba, bốn, năm khuyết điểm phân tích của Bùi Thời vừa rồi, ồm ồm nói: "Thực ra em sử dụng đũa sạch, nhưng nếu anh cảm thấy gắp thức ăn không hợp vệ sinh hoặc quá phô trương thì sau này em sẽ không làm nữa."

"Ồ."

Sau đó Bùi Thời không mở miệng nữa, trong lòng Bạch Đào thở phào nhẹ nhõm một hơi, xem ra chủ đề này cứ như vậy kết thúc rồi. 

Cùng lúc đó, Bạch Đào đột nhiên nghĩ tới một tình tiết tại nơi làm việc trong tập truyện tranh tiếp theo của mình, gần đây Bùi Thời đi họp quá nhiều, hiếm có thời gian tóm được anh, thôi thì dứt khoát tranh thủ thời điểm này ném tất cả những vấn đề đó hỏi Bùi Thời một lượt, xem liệu nếu xảy ra những tình huống ấy ở nơi làm việc thì bình thường anh sẽ làm thế nào đi?

Với những vấn đề của Bạch Đào, câu trả lời của Bùi Thời vẫn tích chữ như vàng, không thừa một chữ, nhưng lần nào cũng có thể giải quyết được nghi vấn của cô một cách thoả đáng, anh dùng rất ít những từ vựng chuyên môn, ngay cả khi Bạch Đào là người không chút kinh nghiệm làm việc, không có kiến thức chuyên môn về dữ liệu cũng có thể nghe hiểu.

Bạch Đào hỏi một tràng hơn mười câu, không lâu sau đều đã hiểu, cô phấn khích lấy quen sổ viết cảm hứng ra viết mạch suy nghĩ về tình tiết xảy ra tại nơi làm việc, vừa nghĩ đến mấy tập tiếp theo đều có nội dung và sự việc chính rồi, cô không khỏi cao hứng nhìn chằm chằm vào Bùi Thời với đôi mắt sáng rực, nói: "Ông xã, anh đúng là một thầy giáo tốt! Nội dung giảng sâu sắc, lời lẽ lại dễ hiểu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!