Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Không lâu sau, một người đàn ông đeo khẩu trang lén lút thò đầu từ trên trên tầng hai của nhà hàng rồi đi xuống.
Chung Tiêu vừa thấy đối phương liền vô cùng gấp gáp: "Chụp được chưa?"
"Thời gian ngắn quá, tôi chụp liên tiếp mấy tấm rồi, Chung tổng, anh xem thử xem."
Chung Tiêu nhận lấy máy ảnh nhìn, Bạch Đào vừa tháo kính ra liền đeo lại, thời gian quá ngắn rồi, chụp được vài tấm đều bị mờ, nhưng…
"Tấm này được!" Chung Tiêu chỉ vào một tấm ảnh, rất hài lòng: "Tấm này chụp rất rõ nét mặt của cô ấy, biểu cảm chụp được cũng rất thích hợp."
Người đàn ông đối diện cười hì hì nói: "Vậy anh xem số tiền này?"
"Không thành vấn đề!"
Chung Tiêu lấy tấm ảnh, miệng ngâm nga hát, thực ra ngoài việc chụp lén anh ta còn ghi âm lại, lúc này anh ta mở bút ghi âm lên kiểm tra, giọng nói của Bạch Đào liền phát ra.
"Tôi thích kiểu như Bùi Thời…"
Chung Tiêu cau mày lại, tắt bút ghi âm đi, trong lòng có chút không vui, Bùi Thời Bùi Thời Bùi Thời, ở đâu cũng có Bùi Thời, mọi người đều ca tụng Bùi Thời, ngay cả Bạch Đào cũng không ngoại lệ, trước kia quan hệ cô ấy và Bùi Thời rõ ràng rất tệ, Chung Tiêu không hiểu vì sao hai người chẳng chút liên quan gì này lại đột nhiên kết hôn, trước đây anh ta từng suy đoán về cuộc hôn nhân thương mại này, vậy mà hiện tại có vẻ như anh ta nghĩ sai rồi?
Bạch Đào và Bùi Thời thực sự kết hôn vì tình yêu sao?
Thôi quản làm gì!
Dù sao thì Bạch Đào cũng không nhớ gì nữa, đầu óc hình như không được tỉnh táo sáng suốt cho lắm, quả thực là ông trời giúp mình rồi!
*****
Bạch Đào giải quyết xong Chung Tiêu chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, mặc dù ngoại hình, dáng dấp và khí chất của người đàn ông này không thể so sánh được với Bùi Thời, nhưng may là biết điều, không dây dưa níu kéo, xem ra mắt nhìn đàn ông của cô cũng không kém lắm, cô đã thuận lợi diệt sạch và thoát khỏi quả bom lớn trong hôn nhân này rồi.
Việc còn lại chính là đối xử với Bùi Thời tốt hơn tốt hơn tốt lại hơn chút nữa.
Trong lòng Bạch Đào bây giờ ngập tràn sự áy này với Bùi Thời, chưa kể trước đây cô vốn không hề cảm nhận thấy, nhưng bây giờ có Chung Tiêu để so sánh, cô mới ý thức được người đàn ông như Bùi Thời quý giá biết nhường nào.
Bạch Đào quyết định lập kế hoạch năm năm để cứu vãn hôn nhân trước, sau đó lại lập kế hoạch năm nay, tiếp theo sẽ chỉnh sửa từng bước, chỉ là khi cô đang dốc hết sức hoàn thiện kế hoạch tuần thì nhận được điện thoại của Dư Quả.
"Bạch Đào, cậu vẫn ổn chứ?"
"Rất tốt nha." Lẽ nào Dư Quả biết cô hẹn gặp Chung Tiêu rồi?
Dư Quả nghe thấy ngữ khí của Bạch Đào, trong lòng phút chốc như buông lỏng ra: "Vậy thì tốt, tớ đã nói mà, tính cách của cậu như thế, sẽ không để ý đến loại chuyện này đâu…"
Bạch Đào một bên tiếp tục viết kế hoạch tuần, một bên cân nhắc xem nên nói thế nào để Dư Quả cũng giúp mình giữ bí mật, chỉ là cô vừa muốn mở miệng đã nghe thấy Dư Quả nói tiếp.
"Bùi Thời kiểu này hơn phân nửa cũng là gặp dịp thì chơi, haizz, cậu cũng biết mà, đàn ông chính là như vậy, tuy yêu cậu nhất, nhưng trong hoạt động thương mại cũng không thể tránh khỏi được, có điều cậu cũng đừng yên tâm mà buông lỏng quá, vẫn là phải coi chừng, Bùi Thời rất được người khác giới hoan nghênh đó, tớ nghe nói một nữ giám đốc công ty tớ thích anh ấy lắm, những người phụ nữ này cho dù biết Bùi Thời đã kết hôn thì vẫn sẽ không nhịn được…"
Bạch Đào cau mày: "Chờ đã, cậu đang nói gì vậy?"
"Chính là tin tức Bùi Thời ngoại tình đó!"
!!!
Bạch Đào sửng sốt, trong tiềm thức nói: "Hả? Bùi Thời ngoại tình á? Không phải tớ ngoại tình sao?"
"Bùi Thời đó!" Dư Quả phát ngốc: "Vừa mới lên hot search mà, cậu chưa xem à?
Bạch Đào cúp điện thoại, ngay lập tức mở weibo ra, sau đó cô sững sờ, chính xác mà nói, không phải một mình Bùi Thời lên hot search, mà anh còn một kéo ba.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!