Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Dù có chút trớ trêu nhưng cuối cùng Bạch Đào cũng đã giúp Bùi Thời tổ chức sinh nhật, Bùi Thời không biểu lộ nhiều cảm xúc ra ngoài về lần sinh nhật này, nhưng trực giác của Bạch Đào mách bảo cô rằng người đàn ông này thực sự rất vui.
Dù sao thì cũng đã nhận được quà sinh nhật là con chó mà bản thân tâm tâm niệm niệm, còn có gì không vui đây?
Nhắc đến chó, tối hôm đó Bạch Đào đã vội vàng gọi điện cho bác sĩ điều trị tâm lý, lại tự xây dựng tâm lý cho mình, lúc này cô mới dần dần bình tĩnh lại, run rẩy bám vào tay vịn cầu thang bước xuống.
Có lẽ là vì giữ chó con lại, hy vọng Bạch Đào có thể thực sự tiếp nhận con chó con nên trong suốt quá trình, Bùi Thời vô cùng nhẫn nại ở bên cạnh cô, gần như không rời đi nửa bước.
"Anh đứng giữa em và con chó, dây xích anh cũng đã giữ, nếu em sợ, anh sẽ ôm con chó đi ngay lập tức, nó tuyệt đối sẽ không chạm được vào em."
Anh nhìn Bạch Đào, sau đó lại ấn tắt cuộc gọi một lần nữa.
"Có phải là cuộc gọi quan trọng gì không?" Bạch Đào chỉ vào điện thoại của Bùi Thời: "Người mà anh ghi tên "Luật sư Cao" từ nãy đến giờ đã gọi cho anh năm sáu lần liên tiếp rồi đi? Đều bị anh ngắt máy rồi." Cô hiểu chuyện nói: "Nếu anh có việc gấp, có thể…"
Kết quả câu nói "có thể trả lời điện thoại trước" của Bạch Đào còn chưa nói xong đã bị Bùi Thời ngắt lời, giọng anh trầm thấp nhưng dứt khoát: "Anh sẽ không nghe điện thoại trong thời gian em thích ứng với chó này."
Anh nói xong, có chút mất tự nhiên nói thêm: "Không vội như vậy."
Bạch Đào gật gật đầu, lại một lần nữa "bồi dưỡng tình cảm" với con chó như thể đối mặt với kẻ thù, may mà có Bùi Thời ở đó, trong lòng Bạch Đào quả thật bình tĩnh hơn rất nhiều, con chó cũng khá hiểu chuyện, qua một hồi, cảm xúc căng thẳng vừa rồi của Bạch Đào đã dần thả lỏng ra, cũng không sợ hãi và chống lại con chó nữa.
Nhưng bỏ đi sự lo lắng về con chó, Bạch Đào nhìn về phía Bùi Thời đang đứng chắn trước mặt cô, nỗi lo mới lại nảy ra.
Vào đêm sinh nhật của Bùi Thời này, ngộ nhỡ anh đưa ra yêu cầu về phương diện kia…
Bạch Đào vừa nghĩ đến những mẩu truyện thế này thế kia dầy hàm súc trong bản ghi nhớ lúc trước cả người liền không tốt, cô lập tức không sợ chó nữa, dù sao Bùi Thời còn đáng sợ hơn chó.
Bạch Đào quyết định hành động trước, trong đêm sinh nhật Bùi Thời, không bày tỏ gì có vẻ không hợp lý lắm, thế là cô kéo tay Bùi Thời để cho anh phải quay người lại đối mặt mình.
"Ông xã!" Bạch Đào nhìn chằm chằm vào mắt Bùi Thời, cô lộ ra biểu cảm thâm tình, ánh mắt tha thiết và rực lửa nhìn anh, sau đó kiễng chân lên, nhanh chóng hôn lên môi Bùi Thời: "Sinh nhật vui vẻ nha!"
"Em biết anh đang mong đợi điều gì vào tối nay, nhưng chắc hẳn anh cũng đã thấy rồi, để tặng một con chó cho anh, em đã vượt qua tâm lý sợ hãi mà người thường khó có thể khắc phục được, cho nên cả người em hiện tại đều vô cùng mệt mỏi, em đã… Bị rút sạch rồi, không có cách nào chịu đựng được loại cảm xúc và trải nghiệm kích thích đó nữa đâu…" Bạch Đào chớp chớp mắt, nhìn Bùi Thời đầy ẩn ý: "Ông xã, anh hiểu đi?"
Bùi Thời cau mày.
Bạch Đào vỗ vỗ vai anh, vẻ mặt trịnh trọng nói: "Hơn nữa chúng ta cũng không phải thanh niên mới hai mươi tuổi nữa rồi, phải biết nâng niu thân thể của mình, anh có biết vì sao thái giám thời cổ đại có thể sống lâu như vậy không? Chính là vì cấm dục, người hiện đại ấy à, có thể là do thức khuya và vấn đề ô nhiễm môi trường, kì thực rất dễ bị suy thận, mà suy thận sẽ ảnh hưởng đến chất lượng của t*ng trùng, anh xem, chúng ta còn chưa có con, vì đứa bé sau này, phải đề cao chất lượng t*ng trùng, khiến cho bé con thắng lợi ngay từ vạch xuất phát nha!"
Bạch Đào hứng lấy ánh nhìn của Bùi Thời, kiên trì đến cùng nói tiếp: "Hơn nữa anh xem, tối nay anh uống rượu vang rồi, uống rượu sẽ ảnh hưởng đến chất lượng t*ng trùng, vậy nên tối nay… Bỏ đi! Em thấy anh nên tu thân dưỡng tính trước thì tốt hơn! Với lại lần trước cũng đã dùng hết phần trong ba tháng rồi! Anh vẫn nhớ đi!"
Sau khi nói xong, cô cũng không quan tâm đến phản ứng của Bùi Thời, nhanh chóng lấy tay đỡ trán, giả vờ ngáp một cái: "Ôi, sao em nói một lúc liền buồn ngủ rồi thế này, sắp không mở nổi mắt nữa rồi, em đi ngủ trước nha…"
Bạch Đào nói xong liền nhanh chóng chuồn đi, tư thế hoạt bát cùng động tác linh hoạt đó chẳng giống một người buồn ngủ chút nào.
Bùi Thời nhìn chằm chằm bóng lưng cô, suýt nữa tức giận đến bật cười.
Anh đã không nghe một cuộc gọi quan trọng như vậy, đặt cô lên vị trí hàng đầu, ở bên cạnh cùng cô khắc phục tâm lý sợ chó, hoá ra đổi lại được cái này? Chỉ thế thôi sao?
Cuộc sống hôn nhân quả thực khiến cho người ta ngột ngạt.
Bùi Thời mặt không biểu cảm lấy điện thoại ra gọi lại cho luật sư Cao, đàn ông, chỉ có dành thời gian cho công việc mới có thể vĩnh viễn nhận được lợi nhuận tương ứng.
"Bùi tổng!" Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói của luật sư Cao đã vang lên, ông ấy xin lỗi nói: "Thật ngại quá nửa đêm còn gọi điện làm phiền anh…"
"Là tài liệu niêm yết xảy ra vấn đề gì sao?"
"Không phải, là chuyện của Bùi phu nhân bên kia…"
"Bùi Thời cau mày lại, gần như nói trong tiềm thức: "Chúng tôi không ly hôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!