Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Trời không phụ người có lòng, hôm qua rõ ràng còn nắng chói chang, thế mà hôm sau vừa tỉnh dậy, lại là một ngày mưa, ngoài cửa sổ đang mưa nhỏ tí tách.
Bạch Đào kích động uốn thân ngồi bật dậy ngay lập tức: "Dư Quả, thực sự là trời giúp tớ mà! Đến ông trời cũng cổ vũ cho kế hoạch của tớ! Chúng ta sẽ hành động theo kế hoạch B! Tớ thấy hôm nay có thể làm được!"
Dư Quả hơi do dự: "Hay là bỏ đi, mặc dù bây giờ mưa nhỏ, nhưng nhỡ lát nữa mưa to thì sao?"
"Không thể nào!" Bạch Đào vô cùng tự tin: "Hôm qua dự báo thời tiết nói hôm nay trời nhiều mây, kết quả lại mưa rồi, có thể thấy nhiều nhất cũng chỉ mưa nhỏ thôi, dù sao dự báo thời tiết không thể sai lệch nhiều như vậy được."
"Nhưng điều này không phải cũng chứng minh dự báo thời tiết không chính xác, không đáng tin cậy sao…"
Bạch Đào quăng cho Dư Quả một cái nhìn "cậu ngậm miệng lại": "Cậu đừng lo bò trắng răng."
"Trước đó tớ đã nghiên cứu tuyến đường đi của Bùi Thời rồi. 8 giờ 30 anh ta nhất định sẽ đi ngang qua con đường một chiều trước cổng nhà anh ta…" Bạch Đào vừa nói vừa đứng trước khay đựng son của mình chần chừ, cuối cùng chọn một thỏi có màu rất nhạt: "Thỏi này đi! Tớ bôi thỏi son này, kết hợp với một chiếc váy phong cách Mori girl(1) trong sáng, đứng ở ngã tư đường đó, sẽ giống hệt như một cô gái nhỏ xinh đẹp mỏng manh yếu đuối, cộng thêm cơn mưa nhỏ nữa, cô gái nhỏ xinh đẹp không mang theo ô, còn mặc ít nữa nên run rẩy, đúng lúc này xe của Bùi Thời chạy ngang qua, thử hỏi, anh ta nhìn thấy cảnh tượng như vậy, gặp tớ đang cần sự giúp đỡ như thế, có thể không có phong độ đàn ông mà dừng xe lại chở tớ đi cùng sao?"
(1)Mori girl (hay còn gọi là forest girl) là một trong những phong cách thời trang đường phố đến từ Nhật Bản, với trang phục được lấy cảm hứng từ rừng xanh.
Bạch Đào vừa dán mi giả vừa ra vẻ thông thạo: "Tớ nghĩ rõ ràng rồi, có một số đàn ông đê tiện, có xu hướng tự ngược đãi bản thân, cậu vì anh ta mà trả giá, chủ động xuất kích tỏ tình, anh ta không thèm quan tâm. Bọn họ ngược lại dễ nảy sinh cảm giác thương yêu với kiểu phụ nữ cần sự che chở của bọn họ, rời khỏi bọn họ là sẽ chết hơn, cho nên kế hoạch B mà trước đó tớ lập ra chính là chuyên để nhằm vào loại đàn ông bỉ ổi này."
Bạch Đào dán mi xong, kết quả tìm mãi không thấy bút kẻ mắt đâu, cô liền quay đầu lại nhìn Dư Quả: "Cậu có bút kẻ mắt không? Cho tớ mượn dùng chút đi."
Dư Quả lục tìm trong túi mỹ phẩm của mình cả nửa ngày, cuối cùng cũng tìm ra được một cái: "Đây này, cầm lấy đi." Cô nháy mắt với Bạch Đào: "Nếu là người bình thường, tớ sẽ không cho người khác dùng mỹ phẩm của tớ đâu, nhưng cậu là chị em của tớ, cậu hiểu chứ."
*****
Nửa giờ sau, Bạch Đào vội vàng lao tới mai phục trên con đường nhỏ mà Bùi Thời phải đi qua trước tám rưỡi. Hôm nay cô trang điểm theo phong cách nhẹ nhàng mỏng manh, nhìn là muốn yêu thương liền, còn chưa đến giờ, lúc này cô đang cầm ô đứng dưới gốc cây ôm cây đợi thỏ.
8 giờ 25, quả nhiên bóng xe của Bùi Thời xuất hiện ở ngã tư phía xa, Bạch Đào thấy thời cơ đã chín muồi liền lập tức vứt ô đi, cố ý bày ra một dáng vẻ dịu dàng xinh đẹp, để cho mình lộ ra dưới làn mưa nhỏ.
Năm phút, vô cùng hoàn hảo, đợi đến lúc xe của Bùi Thời chạy đến bên cạnh, cô vừa hay đã bị mưa ướt. Cô còn cố tình mặc một chiếc váy thật mỏng, Bạch Đào vô cùng tự tin về thân hình của mình, đợi lát nữa thấm nước mưa rồi, bộ đồ sẽ bó sát vào người, nửa lộ nửa hở, có thể thấy đường cong cơ thể lờ mờ lộ ra. Không phải vừa đúng lúc có sức hút nhất sao? Thử hỏi có người đàn ông bình thường nào có thể không động tâm thương tiếc đây?
Bạch Đào ngẩng mặt lên cho nước mưa rơi trên cả mặt mình để bảo đảm chắc chắn sẽ tạo ra được dáng vẻ mềm yếu, vô lực lại kiều diễm…
Gần rồi, gần hơn rồi, chiếc Bentley của Bùi Thời đã chạy đến không xa.
Thành công, cũng gần trong gang tấc rồi.
Trong đầu Bạch Đào đã vạch ra sẵn hàng tá cách bắt chuyện trêu ghẹo thú vị, đợi đến lúc lên xe của Bùi Thời rồi, cô chắc chắn sẽ để lại cho Bùi Thời một ấn tượng sâu sắc đến mất hồn mất vía trong chuyến đi nhờ xe ngắn ngủi này.
Chỉ là Bạch Đào vừa đi gần đến ngã tư, chuẩn bị vẫy tay về phía chiếc Bentley kia thì hạt mưa vốn dĩ đang nhỏ bỗng trở nên dày đặc, đợi đến khi chiếc Bentley tới gần, trời đột nhiên mưa lớn xối xả, như một gáo nước lạnh dội thẳng lên người Bạch Đào…
Cái miệng quạ này của Dư Quả, thật là tốt không linh, xấu lại linh!
Nhưng về tổng thể Bạch Đào là một người rất lạc quan, trời mưa to chút cũng được, chẳng phải sẽ càng lộ rõ sự lẻ loi một mình trong cơn mưa xối xả, lại không có ô, đang cần chỗ dựa dẫm khiến cho người ta muốn thương yêu cô hay sao?
Ổn định lại nào, vấn đề không lớn.
Quả nhiên, trời mưa to như vậy, cô đứng ở ven đường với bóng dáng mỏng manh yếu đuối sẽ rất dễ thấy, chiếc Bentley cách Bạch Đào không xa bắt đầu giảm tốc độ, Bạch Đào cười khẽ, chờ Bùi Thời yêu cầu tài xế dừng xe bên cạnh mình, sau đó bật ô bước xuống xe, mở cửa chiếc xe Bentley cho mình, thậm chí còn cởi áo ra khoác lên người…
*****
Bùi Thời ngồi trên chiếc Bentley, ngoài cửa sổ trời đang mưa nhưng bên trong xe lại rất yên tĩnh, anh cầm tờ báo tài chính buổi sáng, bắt đầu dùng chút thời gian rảnh này quét nhanh qua xu hướng khoa học công nghệ và tài chính trong vài ngày qua, sau khi đọc xong mẩu tin tức về một xí nghiệp nghiên cứu phát triển trái tim nhân tạo và trí tuệ nhân tạo mà bản thân từng thấy khả quan được cấp vốn vòng B xong, anh ngẩng đầu lên, mới phát hiện ngoài cửa sổ đã mưa lớn, mà lúc này người lái xe cũng bắt đầu giảm tốc độ.
Bùi Thời nhíu mày: "Sao lại giảm tốc độ?"
Người lái xe do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: "Hình như ở ngã tư bên trái có người đang vẫy tay với chúng ta."
Bùi Thời mím môi lại, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, người lái xe nói không sai, ở ngã tư bên trái, có một người thấp bé ướt như chuột lột đang hướng về phía anh vẫy tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!