Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Điều mà Bạch Đào không biết là, trong khi cô đang sứt đầu mẻ trán, Bùi Phi đã gọi một cuộc điện thoại để báo cáo.
Vì còn chưa kết hôn nên Bùi Phi về biệt thự của cha mẹ, vừa hay cha mẹ đã đi du lịch nước ngoài, trong nhà chỉ có một mình cô ta, sau khi nghỉ ngơi một chút, Bùi Phi liền không kìm được cảm xúc gọi điện cho anh trai: "Anh! Em về nước rồi!!!"
"Phi Phi?"
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc của anh trai, Bùi Phi lập tức không kìm được, giọng nói có chút nghẹn ngào, để theo đuổi sự nghiệp âm nhạc nên quanh năm cô ta đều ở nước ngoài, cộng thêm nhiều chuyến lưu diễn nhỏ vòng quanh thế giới nên thời gian về nhà càng ít hơn, bây giờ thực sự về với gia đình, sự ủy khuất và nhớ nhung đều hiện lên: "Anh ơi, em nhớ anh rồi."
Chỉ là trần thuật cảm xúc, không phải là chuyện chính, lần này Bùi Phi trở về nước còn có việc quan trọng hơn, cô ta thu lại cảm xúc, quyết định đi thẳng vào chủ đề: "Anh, Bạch Đào ngoại tình rồi!"
Thấy anh trai mình im lặng, trong lòng Bùi Phi tràn đầy sự không nỡ và phẫn nộ, nhưng cô ta vẫn thu hết can đảm nói tiếp: "Anh à, em biết nói ra chuyện này sẽ khiến anh đau lòng, nhưng nếu em không nói, cứ để cho Bạch Đào tiếp tục tội ác này như vậy mới là không tôn trọng anh!"
"Kì thực ngay từ đầu em đã không thể hiểu nổi tại sao anh lại đột ngột kết hôn với Bạch Đào, đương nhiên nếu chỉ là liên hôn, gia thế của Bạch Đào quả thực không thể chê vào đâu được. Nhưng anh à, đây thực sự là cuộc sống mà anh muốn sao?" Bùi Phi thâm tình nói: "Trả lời em, anh có hạnh phúc không? "
Đầu bên kia điện thoại hơi ngừng lại, sau đó Bùi Phi nghe thấy giọng nói điềm tĩnh của anh trai.
"Anh họ Bùi, không phải họ Phúc(1)."
(1)Bùi Phi hỏi "anh "hạnh phúc" [] không?", Bùi Thời lại nói lái sang "anh không phải "họ Phúc" []", hai từ đồng âm nhưng khác nghĩa. Cũng là một kiểu chơi chữ.
"…"
Bùi Phi quyết định phớt lờ câu trả lời của anh trai, tiếp tục nén lại cảm xúc nói: "Lần trước em về nước thấy quan hệ của hai người vẫn rất tương kính như "băng", tại sao lần này lại nghe Trịnh Tinh nói anh đã tham gia buổi họp mặt, trong bữa tiệc trăm nghe ngàn thuận Bạch Đào, còn tự mình bóc tôm cho cô ta nữa?!"
Giọng nói của Bùi Phi tràn đầy vẻ không thể tin được, cô ta không nhịn được liền hỏi: "Anh, có phải anh bị cô ta nắm thóp rồi không? Cô ta đã chụp ảnh khỏa thân của anh hay là làm gì anh rồi? Sao anh có thể bóc tôm cho người khác được chứ? Ngay cả em cũng chưa bao giờ được hưởng kiểu đãi ngộ như thế! Đây căn bản không giống việc anh sẽ làm!"
"Nếu không phải Trịnh Tĩnh tận mắt chứng kiến rồi nói cho em biết, em sẽ không bao giờ tin! Lúc ở Áo, bao nhiêu tin tức lộn xộn vớ vẩn về anh và cô ta em đều không coi là thật, kết quả sao lại…"
Nhưng mà ngoài dự liệu của Bùi Phi, anh trai cô vẫn bình tĩnh mà trấn định phủ nhận: "Không có."
"Cái gì?"
"Không có nắm thóp."
Bùi Phi biến hoá: "Vậy anh thật sự yêu cô ta như vậy?"
Kết quả, Bùi Thời không hề phản bác câu hỏi của cô ta, chỉ đơn giản nói: "Anh làm việc tự có chừng mực?"
Này mà còn có chừng mực sao? Đều đã bóc tôm cho Bạch Đào rồi?! Có chỗ nào giống như giữ chừng mực nữa!
Tay Bùi Phi run lên, cô ta quyết định không tiếp tục câu hỏi có yêu hay không nữa, công khai chân tướng ra trước mới phải: "Anh à, nhưng em mong anh tỉnh táo một chút, Bạch Đào không phải là một người phụ nữ đứng đắn, trước đây ở trong trường đại học nhiều đàn ông theo đuổi như vậy, cô ta từ lâu đã quen với cuộc sống ong bướm vây quanh rồi, anh còn nhớ Chung Tiêu, bạn trai cũ của cô ta không?"
"Em đã gặp Chung Tiêu ở Áo."
Quả nhiên, Bùi Phi vừa nhắc đến cái tên này, anh trai cô dường như cuối cùng cũng có chút dao động cảm xúc: "Chung Tiêu? Anh ta ở Áo làm gì?"
"Anh ta lập nghiệp, làm việc rất nhanh nhẹn khéo léo, cũng là về lĩnh vực dữ liệu lớn giống như anh vậy, làm thuật toán gì đó, đang lôi kéo đầu tư, tình cờ em có một người bạn bên ngân hàng đầu tư đang đánh giá công ty của anh ta, nghe anh ta nói Bạch Đào đã tìm người thay mặt mình nắm giữ cổ phần, đầu tư rất nhiều tiền cho anh ta đó."
Bùi Phi cố gắng bền bỉ nói: "Sau đó trong bữa cơm Chung Tiêu uống say nói nhỡ ra, anh ta nói thực ra mấy năm nay vẫn luôn vương vấn Bạch Đào, người Bạch Đào yêu vẫn luôn là anh ta, nói lúc đầu chỉ chia tay trong tức giận, anh ta cũng rất hối hận, kể đến cuối cùng còn khóc, lấy ra bao nhiêu ảnh chụp tình cảm của anh ta và Bạch Đào cho người bạn làm đầu tư của em xem, cũng tự nhận mình là người đàn ông trẻ ngoại tình với Bạch Đào trong báo, đương nhiên là rất bạch liên hoa bày tỏ sau khi Bạch Đào kết hôn chưa từng vượt qua ranh giới tình bạn, không tiểu tam qua, nhưng ai tin chứ? Anh tin không? Dù sao thì em cũng không tin, hơn nữa kiểu tung tin bên lề này là nhanh nhất, em thấy hiện tại giới đầu tư Châu Âu đều đã biết vợ anh ngoại tình rồi!"
"Anh ta làm về thuật toán gì?"
"Anh!" Bùi Phi giậm chân: "Đều đã đến lúc này rồi, chấp nhận hiện thực khó như vậy sao?
Điều khiến Bùi Phi khó chịu là ngữ khí khi hỏi của anh trai cô nghe có vẻ vô cùng bình tĩnh thản nhiên, thậm chí như không hề quan tâm đến việc Bạch Đào ngoại tình, chỉ quan tâm đến chi tiết lập nghiệp giống nhau mà thôi.
Anh trai yêu Bạch Đào nhiều như vậy sao? Sẵn sàng vì cô ta mà bỏ qua, tự làm tê liệt bản thân?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!