Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Sau khi cúp điện thoại của Bạch Đào, Bùi Thời cảm thấy có lẽ hôm nay bản thân sẽ được một ngày bình yên quý giá. Người phụ nữ này bị vạch trần rồi chắc sẽ không dùng tin nhắn đặt giờ giả tình giả ý đến quấy rối anh nữa đâu.
Mỗi ngày Bạch Đào có thể an phận thủ thường như bây giờ chính là kỳ vọng lớn nhất của Bùi Thời đối với cô.
Nhưng mà trái ngược với dự đoán của Bùi Thời, dường như chỉ mới qua nửa tiếng, anh đã nhận được tin nhắn của Bạch Đào.
"Việc gấp, mau trở về!!!"
Bùi Thời mím môi ấn tắt màn hình, không biết Bạch Đào lại bày trò gì nữa đây, nhưng kể từ sự việc đêm qua, anh quyết định giữ khoảng cách hơn với Bạch Đào.
Hai phút sau đến lượt Bùi Thời diễn thuyết, anh bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay.
Mà sau khi bài diễn thuyết kết thúc lại trả lời một số câu hỏi tại chỗ đã là nửa tiếng sau, lúc này Bùi Thời mới phát hiện điện thoại toàn là cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Bạch Đào, giọng điệu của những tin nhắn đó cái sau lại khẩn cấp hơn cái trước.
"Ông xã, viện trợ viện trợ, mau về nhà!"
"Aaaaaaa!! Cứu mạng!! "
"Mau lên!! Con của chúng ta sắp không giữ được rồi!!!"
"Trong vườn có côn đồ đột nhập!! Cứu mạng!!!"
……
Toàn thứ linh tinh gì vậy, Bùi Thời vừa đọc vừa không khỏi cau mày. Lại còn con của chúng ta? Đứa trẻ đâu ra thế? Cho dù bây giờ Bạch Đào có con, tính thời gian một chút thì cũng không phải của anh.
Khả năng cao là Bạch Đào lại diễn trò, Bùi Thời cảm thấy không cần thiết phải để ý tới.
Quả nhiên hơn mười phút sau, Bạch Đào không nhắn nữa.
Chỉ là, vốn tưởng Bạch Đào yên tĩnh rồi thì bản thân cũng sẽ bình tĩnh lại, nhưng Bùi Thời nhận ra không phải vậy, khi người phụ nữ này không nhắn tin, anh lại có chút bận tâm.
Mặc dù nói an ninh trong khu biệt thự rất tốt, nhưng cũng không loại trừ khả năng xảy ra việc ngoài ý muốn…
Lúc này đến lượt chủ của một công ty dữ liệu lớn khác lên phát biểu, đây là một công ty cạnh tranh, lẽ ra Bùi Thời phải lắng nghe kỹ các lĩnh vực nghiệp vụ trọng điểm trước mắt và hướng mở rộng phát triển trong tương lai của đối phương, nhưng anh lại cứ liếc nhìn điện thoại, có chút không tập trung.
Sự lơ đãng này lên đến đỉnh điểm sau khi anh nhắn lại cho Bạch Đào nhưng như đá chìm đáy biển.
Cuối cùng Bùi Thời đứng dậy cầm lấy áo khoác, vẫn quyết định về nhà một chuyến.
Chỉ là khi anh vội vã đến về nhà mới nhận ra mình lại bị lừa một lần nữa.
Căn bản không có côn đồ nào đột nhập vào nhà cả, Bạch Đào cũng đang đứng yên ổn trong vườn, từ góc nhìn của Bùi Thời vừa hay có thể thấy bóng lưng cô, cô khua tay loạn xạ như đang nói chuyện với ai đó, không hề phát hiện ra Bùi Thời đã trở lại.
Bùi Thời bước đến gần cô một chút, cuối cùng đã nhìn thấy rõ cô đang làm gì, cũng nghe được những gì cô đang nói.
Không biết người phụ nữ này nhặt được một cành cây ở đâu, cô đang cầm nó trên tay nhiệt huyết dâng trào. Mà trước mặt cô, là một con chó.
Một con chó Corgi rất nhỏ, nhìn như vừa mới sinh ra, lông xù, mập mạp, động tác cũng không nhạy bén lắm, cộng thêm bốn chân ngắn tủn, khả năng nguy hiểm không cao, có lẽ cũng vì thế nên Bạch Đào mới còn có thể ở đây kêu gào chứ không bỏ chạy ngay lập tức.
Thì ra đây chính là tên côn đồ mà cô nói?
Cũng vào lúc này, Bạch Đào bắt đầu nói xằng nói bậy với con chó: "Mày! Đừng có qua đây! Bạch Đào tao ra lệnh cho mày! Không cho phép mày lại gần tao! Không được phép đụng vào bé đào bảo bối của tao! Không được làm con tao bị thương!"
Được rồi, hóa ra con của chúng ta chính là cây đào này.
Bùi Thời có chút cạn lời, vừa muốn tiến ôm con chó đi, lại nghe thấy Bạch Đào tiếp tục quát: "Mày con chó này, còn tiến thêm một bước, tao sẽ phái thuộc hạ hung ác Bùi Thời của tao đi xử lý mày!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!