Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh
Sau khi Bạch Đào bước vào phòng Bùi Thời liền vô cùng chu đáo rót nước cho anh, giúp Bùi Thời treo chiếc áo khoác anh đã cởi ra, kết quả mới được vài phút, Bùi Thời đã ra lệnh đuổi khách.
"Em có thể về được rồi."
Đèn phòng khách sạn thường sử dụng loại ánh sáng vàng khá mơ hồ, khuôn mặt của Bùi Thời bị che khuất dưới ánh sáng như vậy, Bạch Đào không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh, nhưng giọng nói của anh hơi trầm, mang theo chút khàn khàn mất tự nhiên.
Bạch Đào đến gần mới phát hiện gương mặt Bùi Thời cũng ửng hồng bất thường: "Anh sao vậy?"
Bạch Đào gần như không suy nghĩ nhiều, liền đưa tay lên muốn chạm vào trán Bùi Thời.
Có phải bị sốt rồi không?
Nhưng tay cô còn chưa kịp lại gần đã bị Bùi Thời nhanh chóng chặn lại, hiển nhiên là đang từ chối sự đụng chạm của Bạch Đào.
Bạch Đào vốn dĩ chỉ có lòng tốt, kết quả gặp phải phản ứng như vậy của Bùi Thời, trong lòng cô liền trở nên không vui, Bùi Thời này là có ý gì? Chồng mình mà còn không được chạm vào à?
Bạch Đào nổi lên sự đối nghịch, Bùi Thời càng như thế, cô càng muốn chạm, cô lập tức đưa tay còn lại lên, nhanh chóng sờ sờ trán Bùi Thời, không có nóng.
Vậy sao mặt lại đỏ thế này?
Bạch Đào sờ xuống mặt Bùi Thời, sau đó lại một đường đi xuống, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, ma xui quỷ khiến thế nào lại vô tình chạm vào xương quai xanh của người ta.
Hiện tại Bùi Thời đang mặc một chiếc áo choàng tắm, cổ áo hơi mở ra, cảm giác tồn tại của xương quai xanh lộ ra quá mạnh mẽ, Bạch Đào chưa từng nghĩ tới xương quai xanh của một người đàn ông lại có thể gợi cảm như vậy…
Chỉ là tay của Bạch Đào đã bị Bùi Thời bắt lấy nhanh chóng.
"Đừng chạm vào anh."
Giọng nói của anh mang theo sự kìm nén và khắc chế cảm xúc, âm điệu trầm thấp, ngữ khí lộ ra chút bài xích và phản kháng.
Không phải nói là một cặp vợ chồng ân ái sao?! Loại cảnh báo này là có ý gì đây! Bạch Đào vốn dĩ chỉ muốn đến xem Bùi Thời có cần chăm sóc hay không thôi, cô không có ý gì khác cả, nhưng ánh mắt nhìn cô phòng bị và hành động cảnh giác cứng ngắc của cơ thể Bùi Thời lúc này là sao vậy? Sao lại giống như con gái nhà lành đang nhìn một kẻ sắc lang đầy đề phòng thế?
Lẽ nào còn nghĩ rằng cô đang thèm muốn thân thể của anh?!
Bạch Đào nóng tính lên, bắt đầu trêu chọc chơi xấu: "Em cứ muốn sờ đấy, anh có thể làm gì được em nào?"
Vừa nói cô vừa đưa tay xuống, chuẩn bị tư thế sợ loạn chiếm tiện nghi một lúc rồi rút lui, muốn doạ Bùi Thời một chút.
Theo ghi ghép trên điện thoại thì Bùi Thời rất thích cuộc sống vợ chồng, bây giờ lại chống cự như vậy, Bạch Đào nhíu mày nhìn Bùi Thời chằm chằm, đột nhiên như tỉnh ngộ ra.
Có khả năng là Bùi Thời không uống được nhiều, cho nên trước nay mới không động một giọt, bây giờ tự mình chặn một ly cho cô nên có thể là rất khó chịu vì sự kém cỏi của bản thân…
Đàn ông sợ nhất chính là bị phụ nữ coi thường.
Đều nói sau khi uống rượu sẽ ảnh hưởng đến biểu hiện của đàn ông, Bùi Thời hiện tại phòng bị với cô như vậy, chắc chắn là sợ ngộ nhỡ tối nay cô ám chỉ muốn cái đó với anh, anh không phát huy tốt, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng trong lòng Bạch Đào!
Vừa nghĩ thông được logic này, Bạch Đào liền muốn cười, Bùi Thời cứ yên tâm nha!
Cô lập tức giải thích: "Em chỉ sờ sờ một chút, không có suy nghĩ gì khác đâu…"
"Không có suy nghĩ gì khác thì đừng có sờ." Gần như cùng lúc đó, giọng nói của Bùi Thời lại vang lên, giọng anh khàn khàn, còn có chút nỗ lực khắc chế và nghiến răng nghiến lợi: "Có phải em còn chưa chịu khổ đủ?"
?
"Khổ cái gì? Khổ… Khi anh uống rượu vào không phát huy tốt được sao?" Bạch Đào lập tức thanh minh: "Anh đừng lo, đêm nay em thực sự không có ý đó với anh! Em sẽ đi ngay!"
Nhưng mà lời nói vừa rơi xuống, Bùi Thời vốn đang đuổi cô đi đột nhiên cười lạnh, Bạch Đào vừa mở cửa, Bùi Thời đã đẩy cửa lại, anh ép Bạch Đào vào cửa: "Em nói cho rõ ràng đi." Giọng anh cất cao mang theo chút hưng sư vấn tội và sự tức giận không thể tin được: "Phát huy không tốt? Cái gì gọi là sau khi uống rượu vào không phát huy tốt được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!