Chương 13: “Mặt Em Tạm Được, Tay Hơi Xấu Một Chút Cũng Không Phải Vấn Đề Lớn.”

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh 

Sau khi lên xe, Bạch Đào đã hoàn toàn bình tĩnh lại, cô quan sát khuôn mặt nghiêng của Bùi Thời, càng ngắm càng thấy vừa mắt, sau năm năm, gu thẩm mỹ của cô vẫn còn, người chồng mà cô tìm hoàn toàn có thể đánh bại tiểu minh tinh nha, hơn nữa Bùi Thời không chỉ đẹp trai, khí chất của người đàn ông này cũng rất tốt, khi ngồi bên cạnh luôn có cảm giác anh như bông hoa cao lãnh lạnh lùng không nộ tự uy(1), không thể động vào khiến người ta phải cách xa, nhưng cũng lại muốn đến gần. 

(1)Không nộ tự uy/: dùng để miêu tả một người nhìn vẻ ngoài không tức giận nhưng vẫn có uy phong. 

Bạch Đào không nhịn được dựa vào Bùi Thời, nũng nịu nói: "Ông xã, chuyện con chó vừa rồi, cảm ơn anh nha."

Bùi Thời sững sờ, rất nhạy cảm cũng có phần mất tự nhiên với sự lại gần của Bạch Đào, anh đơn giản nói: "Không có gì."  

Ngược lại Viên Mục ngay lập tức tiếp lời: "Bùi tổng, là sơ suất của tôi, không chú ý đến việc khách của khách sạn này có thể mang theo chó, tôi đã sắp xếp Tôn Tĩnh đi đặt khách sạn khác không được phép mang theo chó vào rồi."

"Ừ."   

Vừa nhắc đến chó, Bạch Đào không thể không nghĩ đến sự xấu hổ khi cô tỏ tình với Bùi Thời lúc đó, bật tường nhảy vào sân kết quả Bùi Thời lại nuôi một con chó! Chỉ là từ khi xuyên không qua, Bạch Đào đã không còn nhìn thấy con chó ấy nữa, lẽ nào vì cô sợ chó nên Bùi Thời đã chiều theo ý cô mà đưa nó đi?  

Nghĩ như vậy, trong lòng cô cảm thấy có chút ngọt ngào nhưng cũng có chút áy náy, dù sao lúc đầu Bạch Đào cũng có hỏi thăm qua, Bùi Thời rất thích chó… 

Cô hắng giọng, dè dặt thăm dò: "Con chó bò Pháp hồi đó, anh vẫn thường đi thăm à?"    

Bùi Thời ngẩn người: "Ừ." 

Thật sự là vì cô mà gửi nó đi sao? 

Thật tiếc vì cô thực sự sợ chó, nhưng cô có chút không nỡ lòng khi Bùi Thời phải đưa nó đi: "Vậy để em đặt ít thức ăn và đồ chơi nhập khẩu cho chó, lần sau anh đi thăm nó thì mang theo nhé?"   

Bùi Thời nhướng mắt: "Không cần đâu." Anh nhìn Bạch Đào một cái, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu hờ hững: "Đã qua đời rồi, mua những thứ này cũng không có ý nghĩa gì nữa, còn không bằng trực tiếp quyên góp cho Hiệp hội chó lạc."

Hả…  

Lúc này Bạch Đào cũng hơi bất ngờ, con chó ấy đã qua đời rồi?

"Bị bệnh, không chữa khỏi." Bùi Thời liếc nhìn Bạch Đào: "Sao vậy?" 

"Vậy sau này anh không bao giờ nuôi chó nữa à?"

"Em thế này, anh nuôi chó kiểu gì?" Bùi Thời mím môi, ngữ khí đều đều, không có quá nhiều cảm xúc cũng không có chút ý trách mắng nào, chỉ là trần thuật lại sự tình.  

Nhưng mà trong lòng Bạch Đào lại cảm thấy có lỗi, cô biết Bùi Thời rất thích chó, nhưng bởi vì cô mà… Thật không nghĩ tới người đàn ông này lại vì cô mà hy sinh nhiều như vậy…     

"Em… Lúc nhỏ em từng bị chó cắn, cho nên rất sợ chó." Bạch Đào vừa nói vừa đưa cổ tay lên, lộ ra vết sẹo mờ nhạt mà cô không bao giờ muốn để cho người khác nhìn thấy: "Lúc trông em người giúp việc lười biếng chạy đi nói chuyện với những người khác, không để ý đến con chó, sau đó mỗi khi nhìn thấy chó em đều sẽ gặp ác mộng…" 

Trong tiềm thức, Bạch Đào muốn giải thích rằng cô sợ chó không phải bởi vì quen tính tiểu thư.   

Bùi Thời dường như cũng là lần đầu tiên nghe thấy lý do này, anh ngây người, sau đó nhìn cổ tay Bạch Đào.  

Ánh mắt của anh khiến Bạch Đào hơi muốn trốn tránh, cô thu tay lại: "Vết sẹo này rất xấu phải không…"

"Không có." Bùi Thời nhìn sang chỗ khác, giọng nói có chút mất tự nhiên: "Không cảm thấy xấu xí."    

Đây là đang an ủi cô sao?  

Người đàn ông dừng lại, rồi nói thêm một câu: "Mặc dù có sẹo nhưng đàn ông không nhìn vào tay, mà chỉ nhìn vào mặt."

"?"

"Mặt em tạm được, tay hơi xấu một chút cũng không phải vấn đề lớn."  

???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!