Chương 12: “Lẽ Nào Hôn Một Cái Còn Chưa Đủ Sao?”

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Sau khi Bạch Đào in và đóng một trăm phần tài liệu, trải qua cuộc sống của một trợ lý nhỏ, cô vốn còn muốn không ngừng cố gắng tiến lên, thể nghiệm cảm giác bản thân bị áp bức thì ngày hôm sau Tôn Tĩnh, người chỉ dẫn cô lại nói không có việc gì cho cô làm nữa rồi. 

"Hay là tôi đi bưng trà rót nước cho Bùi tổng nhé?"

"Không! Không cần cô! Tôi đi!" Tôn Tĩnh phản ứng vô cùng dữ dội với đề nghị của Bạch Đào: "Đây là công việc của tôi!"

Rõ ràng đã bận đến mức hận không thể phân thân ra làm rồi mà Tôn Tĩnh vẫn ôm đồm lấy loại công việc cơ bản này không muốn giao cho Bạch Đào. 

Nhìn thấy dáng vẻ Tôn Tĩnh chạy qua chạy lại đến hoa mắt chóng mặt như vậy, Bạch Đào dường như đã có chút tỉnh ngộ. 

Đây không phải là sự đề phòng đồng nghiệp ở nơi làm việc mà người ta thường nói đấy chứ? Nhưng cô chỉ là một gà mới, có tài cán gì đâu?  

Lẽ nào dù đã khiêm tốn như vậy rồi nhưng sự ưu tú của cô vẫn không thể tránh khỏi việc bị lộ ra, đến mức khiến cho Tôn Tĩnh phải lo lắng thành thế này, sống chết không để cho cô có cơ hội đến gần Bùi Thời, tránh việc cô cướp lấy cơ hội biểu hiện của cô ấy?  

Nhưng cho dù thế nào thì bởi vì bị Tôn Tĩnh "cho đi tàu bay giấy" nên cả ngày Bạch Đào chẳng có gì để làm, cũng vì thế mà không có thêm cảm hứng mới ở nơi làm việc, sau khi trở về nhà, cô vừa buồn chán xem tin tức xã hội, vừa nghĩ không thể cứ tiếp tục như vậy, mà đúng lúc này, Bạch Đào nghe thấy giọng nói của Bùi Thời.  

Khác với cô đúng giờ tan làm, Bùi Thời vì phải mở cuộc họp nên về nhà muộn một tiếng, mà người đàn ông cuồng công việc này ngay cả khi mở cửa vẫn đang nghe điện thoại. 

"Ừm, được rồi, vậy cậu đặt vé máy bay ngày kia đi, đúng, có thể, cố gắng kết thúc đàm phán trong hai ngày."    

Bùi Thời vừa cúp điện thoại, Bạch Đào liền mở to mắt nhìn anh chằm chằm: "Anh phải đi công tác à?" 

Bùi Thời cau mày lại: "Ừ." 

"Chồng ơi, em đi cùng anh nha!"

Kiểu đi công tác đàm phán này không phải là trải nghiệm làm việc được nâng cao nhất sao? Loại cơ hội này mà bỏ qua thì thật không nên!    

"Không được…"

Bùi Thời còn chưa nói xong, Bạch Đào đã đưa ngón tay lên chặn môi anh lại: "Em biết anh muốn nói gì." Cô làm bộ làm tịch thẹn thùng nhìn vào mắt Bùi Thời: "Chồng à, em biết, một khi em ở bên anh thì sự chuyên nghiệp của anh có khả năng sẽ giảm sút, nhưng anh yên tâm, tiền của anh cũng là tiền của em, đều là tài sản chung sau khi kết hôn. Sao em có thể cam lòng nhìn anh mất tiền trong hợp tác đàm phán chứ?"  

Bạch Đào dời ngón tay đi, ngữ khí như vô cùng hiểu rõ đại nghĩa: "Em đã nghĩ rồi, lúc đàm phán cụ thể em sẽ không tham gia, nhưng những lúc khác anh đưa em đi cùng là được, chẳng hạn như đến thăm quan công ty của đối phương hay tiệc xã giao, để em mở mang kiến thức nha."     

Bạch Đào nói đến đây liền bĩu môi nhìn về phía Bùi Thời: "Người ta cũng muốn được cùng làm việc với anh mà. Đều nói đàn ông khi làm việc là đẹp trai nhất, em cũng muốn xem dáng vẻ đẹp trai của chồng em."

Kết quả cô vừa nói xong câu này, Bùi Thời liền lạnh lùng hừ một tiếng: "Ý em là bình thường anh không đẹp trai?" Anh liếc nhìn Bạch Đào một cái rồi bình tĩnh nói: "Em không đủ yêu anh, cho nên vẫn là đừng đi, ở nhà tự kiểm điểm lại một chút."

Hả… người đàn ông này cũng quá hẹp hòi rồi đi?    

Đáng tiếc sau đó dù Bạch Đào có nịnh nọt, đe doạ hay dụ dỗ thế nào thì Bùi Thời cũng sống chết không buông tha, nhất quyết không cho Bạch Đào cùng đi công tác. 

"Tóm lại, cùng nhau đi công tác là không được, anh đi công tác làm chuyện nghiêm chỉnh, không có lý nào còn phải dẫn em đi." 

Cũng vào lúc này, bản tin quốc tế dài lê thê trên TV cuối cùng cũng đã kết thúc, chuyển đến phần tin tức xã hội của thành phố Dung, người dẫn chương trình đang đọc giới thiệu tóm tắt tin tức với giọng nói nghe sởn cả tóc gáy. 

"Quanh năm nói là đi công tác, không ngờ lại bí mật gặp tiểu tam ở thành phố lân cận, vợ và tiểu tam cùng lúc mang thai, anh Trương đến cuối cùng sẽ làm như thế nào đây…"       

Bạch Đào nhìn Bùi Thời.    

Bùi Thời sửng sốt một giây, anh còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Bạch Đào lộ ra vẻ mặt như sắp khóc, đôi mắt ngấn lệ: "Chồng à, không phải anh ở sau lưng em… Chẳng lẽ tình yêu của chúng ta là giả sao??? Lẽ nào chúng ta đã trở thành một cặp vợ chồng trên danh nghĩa?"

Thực ra kể từ khi xuyên không đến, Bạch Đào đại khái cũng đã nắm được phần nào tính cách của Bùi Thời, Bùi Thời người đàn ông này, dường như chỉ cần cô nhắc đến tình yêu và tình cảm của họ thì anh liền hoàn toàn không có cách nào chống đỡ. 

Đúng như dự đoán, cô vừa nói lời này, Bùi Thời liền lộ ra vẻ mặt dao động, anh mím chặt môi, không giải thích gì mà chỉ nói: "Mối quan hệ của chúng ta tuyệt đối không có vấn đề gì."

Bạch Đào lại dùng sức nặn ra hai giọt nước mắt, giả vờ khóc sướt mướt nói: "Nếu đã như vậy, vậy anh chứng minh cho em xem đi." Cô chớp chớp mắt, hạ tối hậu thư: "Em phải đi cùng, mắt thấy mới là thật."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!