Chương 1: Nghe nói anh chưa có bạn gái, vậy bắt đầu từ hôm nay, anh có rồi!

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Bạch Đào đang núp ở bên ngoài biệt thự nhà Bùi Thời kiểm tra "công cụ gây án", bè lũ ngoan cố Dư Quả vẫn đang tận tình khuyên bảo: "Bạch Đào, cậu thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Hay là đừng làm nữa, tớ cảm thấy rất nguy hiểm…"

"Nguy hiểm càng cao, lợi ích càng lớn." Bạch Đào trợn mắt nhìn về phía Dư Quả: "Cậu đã từng nghe qua câu nói nổi tiếng này chưa? "Chúng ta đã có ham muốn thành công, thì phải dám gánh vác nguy hiểm. Chỉ có như vậy mới có thể thực hiện được mục tiêu vĩ đại cuối cùng."

"

Dư Quả nghĩ nghĩ, sốt sắng hỏi: "Danh nhân nào nói câu này vậy? Tại sao tớ không có chút ấn tượng nào?" 

"Lỗ Tấn nói!"  

"Hả, thế à, nếu là Lỗ Tấn nói thì có lẽ đáng tin… Nhưng để đề phòng, hay là chúng ta tập luyện lại một lần nữa đi?"

Bạch Đào khinh thường xua tay: "Không cần, không phải chỉ là tỏ tình thôi sao? Cái này còn cần tập luyện nữa à? Cậu yên tâm đi, người thận trọng đáng tin như tớ, sớm đã dự tính hơn chục phương án khả thi, cũng đã làm tốt phương án đề phòng tương ứng, cho dù lát nữa có xảy ra chuyện, tớ cũng đều có thể giải quyết dễ dàng."  

Dư Quả còn muốn nói thêm, Bạch Đào đã duỗi ngón tay ra chặn môi cô: "Cô gái, yên lặng đi, đừng nghi ngờ chất vấn năng lực của tớ nữa, nếu không tớ không thể bảo đảm được sẽ có chuyện gì xảy ra đâu."    

Dư Quả: "…" 

Bạch Đào diễn xong màn tổng tài bá đạo liền không nói nhiều nữa, cầm lấy dây thừng trêи "công cụ gây án" là chiếc loa phóng thanh lên đeo vào đầu, thắt chặt dây giày thể thao lại, sau đó hướng về phía Dư Quả giơ tay chữ V cool ngầu, động tác nhanh nhẹn bật người nhảy vào vườn hoa nhà Bùi Thời.    

Hôm nay là thứ bảy, ngày 16 tháng 5 năm 2015, địa điểm tại biệt thự nhà Bùi Thời.

Trong cái ngày khiến con người ta phấn khởi xúc động này, Bạch Đào quyết định bắt đầu kế hoạch vĩ đại của cô.

Sau khi đáp đất, cô tháo loa phóng thanh xuống, bật công tắc lên, hít sâu hai hơi, sau đó tràn đầy năng lượng hướng về phía phòng ngủ của Bùi Thời ở tầng hai cất giọng thâm tình.  

"Bùi Thời…" 

Tiếc là còn chưa nói được câu "em thích anh", thì một con chó bò Pháp màu đen không biết từ góc nào trong vườn lao ra, còn không đeo xích, hướng về phía Bạch Đào sủa ầm ĩ.  

Má nó, ai đó hãy nói cho cô biết tại sao trong sân nhà Bùi Thời lại có một con chó đi?! Bùi Thời nuôi chó từ khi nào vậy??? 

Bạch Đào trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ duy nhất một con vật chính là chó, nhìn thấy chó cô sẽ không thở được…  

Trong nháy mắt, Bạch Đào hoàn toàn quên mất kế hoạch vĩ đại tỏ tình với Bùi Thời của mình, lập tức giữ chặt loa phóng thanh, bị doạ đến hét lên đầy sợ hãi.  

"Mày con chó này! Cút ngay cho tao! Không cho phép mày lại gần tao! Bạch Đào tao ra lệnh cho mày, cút khỏi đây cho tao! Biến mất khỏi mắt tao ngay!"

*****

Hôm nay là sinh nhật của Bùi Thời, vốn dĩ anh không muốn làm lớn, dù sao thì bố mẹ và em gái đều không ở bên, tháng này Bùi Phi tổ chức buổi diễn tấu dương cầm nhỏ đầu tiên ở Los Angeles, cha mẹ đều đã đi cùng, chỉ là càng như vậy, cha mẹ càng cảm thấy áy náy vì không thể chiếu cố Bùi Thời, thế là họ mời một đoàn đội lập kế hoạch, rồi bí mật mời gần như tất cả bạn học và bạn bè của Bùi Thời tới, chuẩn bị một bữa tiệc bất ngờ tại nhà cho anh.

Mọi thứ vốn đang diễn ra đâu vào đấy, Bùi Thời cũng hiếm khi có tâm trạng không tệ, nhưng khi đang thắp nến để ước thì anh bỗng nghe thấy tiếng loa phát ra từ trong vườn hoa của biệt thự.

"Bùi Thời…"

Là giọng của một cô gái.

Bùi Thời còn đang cho rằng cha mẹ mình lại sắp xếp thêm bất ngờ gì nữa, thì liền nghe thấy giọng nói đó nói tiếp.

"Mày con chó này! Cút ngay cho tao! Không cho phép mày lại gần tao! Bạch Đào tao ra lệnh cho mày, cút khỏi đây cho tao! Biến mất khỏi mắt tao ngay!"

……

Bầu không khí tại hiện trường vô cùng lúng túng, mấy người bạn học nhìn nhau, có người mở cửa sổ thò đầu nhìn ra ngoài.

"Là Bạch Đào thật hả? Tôi mới chỉ nghe nói về cô ấy, chưa từng được gặp qua, người thật thật sự rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!