"Yên tâm, chỉ cần Dương Tuyết đứng về phía ngươi, Ngọc Hoàng sẽ không trách phạt."
Dương Tiễn nói rồi lại nâng tay áo còn lại của hắn lên lắc tiếp, trên mặt còn lộ vẻ thích thú:
"Âm thanh này nghe cũng hay thật."
"Đương nhiên, đây là âm thanh hay nhất thế gian!"
Triệu Công Minh không nhịn được phản bác:
"Dương cô nương nói rồi, đây là thứ âm thanh đáng tin cậy nhất."
"Vậy ngươi đã cho nàng bao nhiêu rồi?"
Dương Tiễn nhíu mày, giọng mang chút ghen tị:
"Người ta giờ con cái cũng lớn rồi, ngươi chẳng lẽ vẫn chưa chịu từ bỏ? Nàng ta cần tiền thì đã có Tôn Ngộ Không, còn thiếu gì, ngươi cứ thích làm "kẻ chịu thiệt" mãi à?"
"Vô lý!" Triệu Công Minh thu tay áo lại, quay người rời đi, biến mất khỏi sân viện.
Đám ăn mày trong sân kích động quỳ xuống dập đầu, liên tục hô lớn:
"Thần Tài hiển linh rồi! Thần Tài hiển linh rồi!"
"Đa tạ Thần Tài! Sau này chúng ta nhất định sẽ sống tốt, làm việc thiện, giúp đỡ người khác, báo đáp ân tình của hai vị thần tiên!"
Nghe những lời ấy, Triệu Công Minh khẽ lắc đầu: "Mong là vậy."
Chỉ mong họ biết cảm ân, cầm số tiền đó mà sống đàng hoàng, chăm chỉ làm ăn.
Nhưng lòng người thường tham lam, lười biếng, e rằng tiêu hết rồi vẫn không thoát khỏi số phận ăn xin.
"Công Minh, hiện tại có một người rất cần ngươi giúp, hơn nữa đảm bảo biết ơn, sau này còn làm nhiều việc thiện, ngươi cứu hay không?" Dương Tiễn nắm lấy cổ tay hắn, ánh mắt sáng rực.
Triệu Công Minh né tránh ánh mắt, mạnh tay rút ra: "Ở đâu?"
"Ở đây." Không nói thêm lời nào, Dương Tiễn kéo tay hắn đặt lên l.ồ. ng n.g.ự. c nóng bỏng của mình, giọng trầm khàn, đầy kiềm chế: "Hơn năm năm rồi… ngươi thật nhẫn tâm, để ta cứ thế đi theo sau, đến một lần cũng không quay đầu lại."
"Có phải ta bắt ngươi theo đâu… ư…" Tay hắn đau nhói, ngay sau đó đầu bị ép vào tường, cả người bị Dương Tiễn đè c.h.ặ.t, hai tay cũng bị hắn giữ lại trước n.g.ự.c.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hắn… ra tay thật!
Triệu Công Minh lập tức giơ chân định đá hắn ra.
"Ta không chờ nữa!" Dương Tiễn kẹp c.h.ặ. t c.h.â. n hắn, thân người áp sát, hơi thở nóng hổi phả lên mặt, giọng đầy quyết liệt: "Hôm nay, ta phải đòi lại món nợ này!"
"Dương Tiễn, ngươi dám!" Hắn vùng vẫy, nhưng không biết từ lúc nào đã trúng phải mê d.ư.ợ.c, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.
…
Khi tỉnh lại lần nữa, hắn phát hiện mình bị trói trên chiếc giường rộng, tay chân bị dây trói tiên khóa c.h.ặ. t vào bốn góc giường, không thể động đậy.
Quá đáng hơn là trên người hắn chỉ còn một bộ trung y màu trắng.
"Dương Tiễn, ta cảnh cáo ngươi, nếu dám làm bậy, ta sẽ g.i.ế. c ngươi!"
Từ trước tới nay hắn chưa từng chịu nhục như vậy. Đường đường là Thần Tài, đi đến đâu cũng được cung phụng, vậy mà giờ lại bị đối xử thế này!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!