Chương 156: (Vô Đề)

Dương Tuyết lặng lẽ nhìn Huyền Vưu, không rõ hắn đang toan tính điều gì.

Tôn Ngộ Không ghé sát tai nàng, liếc nhìn Huyền Vưu ăn mặc lộng lẫy như con công khoe sắc, không nhịn được mà buông lời châm chọc:

"Nhìn cái lão báo này xem, chỉ hận không thể biến mình thành kẻ phong lưu anh tuấn nhất thiên hạ. Kim quan, kim giáp, đến cả hộ oản cũng nạm bảo thạch to hơn cả của Long Vương."

Dương Tuyết quan sát kỹ, quả nhiên hắn đã dụng tâm không ít.

Đôi giày gấm mây thêu chỉ bạc kia còn điểm thêm những viên trân châu sáng lóa, đến nàng nhìn cũng thấy có chút động lòng.

Không thể không thừa nhận, gu thẩm mỹ của Huyền Vưu thật ra không tệ, chỉ là quá phô trương, nhìn thôi đã thấy mệt, mặc vào chắc chắn càng không dễ chịu.

Nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao một người trầm ổn, ít nói như Nguyệt Bạch lại có thể si mê hắn đến vậy.

Có lẽ… chính là vì cái vẻ hào nhoáng, tự luyến toát ra từ trong xương cốt ấy.

Nghĩ lại, mấy ngày nay chắc Nguyệt Bạch cũng đã hồi phục hoàn toàn. Đợi rời khỏi thiên đình, nàng nhất định sẽ đến Thanh Khâu thăm nàng ấy một chuyến.

"Cái gì?" Ngọc Hoàng bỗng nhiên kinh hô.

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy sắc mặt Ngọc Hoàng biến đổi, ánh mắt đầy kinh ngạc như vừa nghe được chuyện kinh thiên động địa, nhìn chằm chằm vào Dương Tuyết.

Bị nhiều ánh mắt dõi theo như vậy, Dương Tuyết thấy không được tự nhiên, quay sang than thở với Đại Thánh:

"Thật là, cứ như ta là gấu trúc hiếm có không bằng."

"Gấu trúc là gì?" Tôn Ngộ Không có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn dịu giọng an ủi: "Chắc Ngọc Hoàng lại bị Huyền Vưu lừa rồi. Lão ta vốn định lấy thiên thư của nàng, giờ thì không dám nữa."

"Vì sao?" Dương Tuyết khó hiểu: "Huyền Vưu lại nói giúp ta sao?"

"Không phải vì nàng đâu, mà là vì hắn." Tôn Ngộ Không tỏ vẻ từng trải, "Hắn dùng nàng làm điều kiện trao đổi với Ngọc Hoàng để bảo toàn bản thân."

"Ta…"

Dương Tuyết tức đến mức lập tức rút cốt tiên ra, định xông lên đ.á.n. h hắn một trận!

"Nương t.ử, đừng nóng."

Tôn Ngộ Không vội vàng giữ tay nàng lại, thuận thế kéo nàng vào lòng:

"Yên tâm, chúng ta không thiệt đâu. Hắn sẽ tự đến giải thích với nàng."

Nói rồi hắn không nhịn được bật cười, thấp giọng trêu chọc:

"Nương t.ử, nàng còn nóng nảy hơn cả ta năm xưa."

"Không phải người một nhà thì sao vào chung cửa được?"

Dương Tuyết đáp lại đầy tự nhiên, có lẽ vì có hắn ở bên nên nàng mới dám tùy ý như vậy.

"Bãi triều!"

Đúng lúc ấy, một tiếng hô vang lên, giải tán toàn bộ quần thần đang tò mò hóng chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!