*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thực ra thì cũng không phải ai cũng có thể trêu chọc được Chung Lí Dữ, đặc biệt là cái thằng cấp trên ngu ngốc suốt ngày phải chạy theo dọn đống rắc rối cho nó.
Nghe tiếng cười hả hê của trò chơi, anh chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt: "Chẳng lẽ ông tưởng chỉ có tôi là còn nhớ vụ ở hội nghị quản lý tháng trước, có thằng ngu nào đó giả vờ yếu ớt biến thành con chuột hamster bé tẹo, cứ nhất định phải chui vào ngực người ta ngồi, rồi bị chồng người ta bắt gặp, ăn ngay một trận đòn nhừ tử đấy à?"
(*)Hamster:
Tiếng cười của trò chơi lập tức tắt ngúm, hốt hoảng nói: "Không phải đã nói là không nhắc lại rồi sao?"
Chung Lí Dữ: "Ai bảo ông khơi chuyện trước?"
Trò chơi: "Được được, cậu đi đi, đi mà tự đi cắm sừng mình ấy."
"Nếu thằng đó mà vừa nhìn thấy cái vỏ bề ngoài của cậu bây giờ đã nhất kiến chung tình, thì chắc chắn cậu ta sẽ đá cậu không thương tiếc. Mẹ kiếp, còn đứng trước mặt tôi làm dáng, cậu nghĩ thử xem, lỡ mà thật sự lay động được trái tim nó, thì cậu nên khóc hay nên cười?"
Chung Lí Dữ ung dung đáp: "Đồ súc sinh lông lá, còn bày đặt dạy bảo tôi à? Suốt ngày lợi dụng chức quyền đi v* v*n vợ người khác, ông biết cái quái gì về tình yêu chân chính? Tôi nói cho ông biết, nếu một mỹ nam như Gia Gia mà còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, thì chứng tỏ trong lòng em ấy chỉ có mình tôi thôi."
"Nếu em ấy có rung động với tôi, thì điều đó chứng minh cho dù ngoại hình tôi có thay đổi thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn là một đôi trời sinh, kiểu gì cũng hút nhau. Đấy mới là định mệnh, hiểu chưa?"
Trò chơi: "... Hiểu rồi hiểu rồi. Nếu Lục Thanh Gia tặng cậu một cục gạch vào mặt, thì chứng tỏ cậu ta ngại ngùng bối rối, trong lòng trăm mối tạp niệm, đây là sự đối đãi đặc biệt mà chẳng ai có được."
"Nếu cậu ta thuận tay kéo cậu vào phòng, nhân tiện moi tin tức, đòi đồ, đòi đạo cụ, thì có nghĩa là cậu ta đã đặt sẵn thang cho cậu leo, cho cậu cơ hội thể hiện, coi như ngầm thừa nhận hai người đã tái hợp rồi."
"Dã ca, cậu thấy tôi phân tích có đúng không?"
Chung Lí Dữ gật gù: "Khá lắm, tiểu tử, ông vẫn còn biết suy nghĩ. Nếu ông mà thông minh như thế trong chuyện của chính mình, biết suy luận rút kinh nghiệm, thì giờ con báo con nhà ông cũng đã biết tự bú sữa rồi."
Trò chơi: "Phì!"
Chung Lí Dữ: "Thái độ gì đấy?"
Trò chơi: "Tôi khen ngợi cậu đấy, logic hoàn hảo của cậu đúng là khiến người ta bội phục. Đừng nói là làm đàn em, đến làm trâu làm ngựa cũng đáng lắm."
"Nhưng tôi nhắc trước, với cái sự khôn ngoan của Lục Thanh Gia, nhìn cái dáng ngốc nghếch của cậu bây giờ là bảo đảm nhận ra ngay. Thế thì còn gì là vui nữa? Ngài chẳng phải uổng công—— à không, chính xác là cậu đã bỏ bao công sức lặng lẽ ở bên bảo vệ người ta, đâu có muốn vừa gặp mặt đã náo loạn đến mức cậu ta quay đầu chạy mất, nhiệm vụ cũng chẳng thèm làm nữa, đúng không?"
Nghe vậy, Chung Lí Dữ cảm thấy con chó chết tiệt này hiếm hoi nói được câu có lý, bèn đáp: "Được, tôi sẽ kiềm chế một chút, xem thử lúc đó em ấy phản ứng ra sao, bảo đảm không để lộ chút dấu vết nào."
Trò chơi Kinh Dị: "..."
Cha nó nói đúng thật, thằng cha sườn xào xí muội này mà dính tới chuyện của Lục Thanh Gia, thì chỉ nghe đúng những gì mình muốn nghe thôi.
Còn bên kia, trong khu vườn bệnh viện, cái giếng nước kia sau một hồi lâu mới dứt hẳn những chuyển động rùng rợn khiến da đầu người ta tê dại. Mặt giếng dần khôi phục vẻ yên ả.
Dương Thiến rùng mình xoa cổ, chỉ cảm thấy sắp tới rất lâu nữa cô sẽ chẳng dám ăn mì, hay bất cứ món nào liên quan đến lươn, cá chình hay cá chạch nữa.
Cô nhăn mặt, đầy ghét bỏ, hỏi Lục Thanh Gia: "Cậu làm sao biết trong này có thứ quái gở động đậy mạnh như vậy chứ?"
Lục Thanh Gia nhún vai: "Tôi đâu biết. Chỉ là cái thứ mỹ phẩm dưỡng da giống mỡ này chính là 'trung tâm kỹ thuật' của cả bệnh viện. Dù trước mắt mới thấy có hai con quỷ, nhưng có thể suy đoán ra đa phần là đều chết trong những vụ tai nạn phẫu thuật thẩm mỹ hồi bệnh viện này còn là hội sở."
"Còn vấn đề lớn nhất chính là cái giếng này, nên thử một phen thôi. Không ngờ bên dưới thật sự có thứ không tầm thường."
Trong tay Lục Thanh Gia bỗng hiện ra sợi dây câu hồn tác, cậu vung xuống giếng, lôi lên một thứ dài cỡ con cá chình nhỏ.
(*)Cá chình nhỏ:
Thứ đó trông cũng khá giống cá chình, chỉ có điều toàn thân đen kịt, ngoài ra nhìn qua cơ thể thì gần như chẳng thấy gì khác biệt.
Nhưng nó lại không có đầu, chỗ đỉnh chỉ có một cái miệng tròn tròn, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không phát hiện ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!