Chương 27: Ải 3(1) - [Bệnh viện thẩm mỹ đen tối]: Vào game trốn chồng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vì việc tham gia trò chơi đã bị Chung Lí Dữ biết, Lục Thanh Gia không còn giới hạn hoạt động trong phạm vi nhỏ nữa.

Tuần này, cậu dành một ngày, lái xe lên trung tâm thành phố để gặp Mập chơi.

Mập sau khi trở về từ chỗ cậu, đã bị bảy tám bà cô bên nhà sắp xếp liền mười vòng mai mối.

Gặp Lục Thanh Gia, cậu ta khóc ngay tại chỗ: "Anh bạn, vẫn là cậu có tầm nhìn trước, sớm phát triển thành gay rồi sau này không còn phải bận mấy chuyện phiền phức nữa."

Lục Thanh Giai gắp một miếng cá luộc bằng đũa. Hồi còn học đại học, cậu và Mập thường đến quán này ăn. Miếng cá mềm, đồ ăn cay cay, thanh mát, gần như tuần nào họ cũng đến đây.

(*)Thèm quá XP

Vì phải tránh tên Chung Dã ngu ngốc kia, cũng lâu rồi chưa ăn, nên cậu ăn rất ngon miệng.

Lục Thanh Gia nhúng cá vào chén dầu, chén dầu thơm nức, bên trong là nước sốt cay và đậu đen đặc biệt của quán, theo khẩu vị có thể thêm hành lá, cần tây băm nhỏ hoặc ngò, rắc chút đậu phộng và đậu nành rang giòn. Múc một muỗng dầu cay trong nước súp cá rưới lên trên, thật sự là hương vị khó quên.

(*)Ực

Ăn thoải mái xong, Lục Thanh Gia mỉm cười với Mập: "Nói đi, dù sao bữa này cậu đãi, nghe vài lời than phiền là phải thôi."

Mập: "... Được thôi, coi như tôi thương cậu lâu rồi không được ăn thịt."

Rồi Mập lẩm bẩm: "Trời ơi, mấy bà trong nhà tôi quen biết toàn là những người kiểu gì ấy."

"Cậu xem mấy cô gái bình thường mà chúng ta quen, kéo ra một người cũng đều dễ thương và thú vị, dù có nóng nảy hay cáu gắt thì cũng hào hiệp, rộng lượng, mỗi người đều có ưu điểm."

"Tôi vốn đầy tự tin trở về tìm kiếm 'mùa xuân' của mình, trong mắt tôi, cô gái nào cũng đáng yêu. Anh đây có gu rộng lắm, phong cách gì cũng thích."

"Nhưng cậu biết mấy người mẹ tôi họ giới thiệu toàn là kiểu gì không?" 

Mập đưa tay đếm: "Vừa ngồi xuống đã đòi sính lễ năm mươi vạn mà chẳng có của hồi môn, nói vài câu đã khóc lóc than nhà khó khăn nhờ tôi sau này giúp em trai học hành mua nhà, ăn cơm thì bạn trai đến muốn đánh tôi, không, cô gái, cô đã có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt làm gì?"

"Những chuyện đó còn đỡ, nhưng kinh khủng nhất là gặp phải mấy cô gái chuyên mồi bia rượu. Trên đời này, có phải tất cả phụ nữ không đáng tin đều nằm trong tay mấy bà trong nhà tôi rồi không?"

Mập vẫn còn sợ hãi: "Tôi thật sự sợ rồi, tôi không làm nữa, trong một năm—— Không, hai năm tới đừng hòng bắt tôi xem mắt nữa."

Lục Thanh Gia nhìn tên Mập, tên này giờ đã không còn béo nữa, thật ra Mập từ nhỏ cũng không xấu.

Lúc nhỏ tròn trịa đáng yêu, lớn lên cũng không thấy mập mạp, gương mặt khá đẹp, khi gầy đi tự nhiên trở thành một chàng trai thư sinh, lại hiền lành, thật thà, dù hơi lơ đãng nhưng chuyện có người yêu không khó.

Lục Thanh Gia nghe cậu ta than thở gần như cả ngày, cuối cùng cũng đứng dậy khi thấy tên Mập kia than thở: "Anh đây thảm hại như thế này, mà cậu vẫn ăn uống vui vẻ như vậy. Cậu thấy đồ ăn của anh trai cậu ngon miệng không?"

Mập thấy cậu đứng dậy, bối rối: "Sao vậy? Không ăn nữa à? Tôi chỉ đùa thôi, cậu ăn thêm đi mà."

Chỉ thấy Lục Thanh Gia đi đến một bàn đơn, trên bàn có một cô gái thanh tú mặc áo sơ mi trắng, chân váy đen, cổ đeo thẻ công tác.

Lục Thanh Gia nhẹ gõ bàn để thu hút sự chú ý của cô, khi đối phương ngẩng đầu, thấy một chàng trai cực kỳ xuất sắc, liền quên hết sự khó chịu khi bị làm phiền lúc ăn.

Lục Thanh Gia chỉ về phía Mập, nói với cô gái: "Bạn tôi để ý cô từ lâu rồi, cậu ấy nói cô vừa xinh đẹp lại có khí chất độc đáo, vừa bước vào là không thể rời mắt khỏi cô."

"Chỉ là cậu ấy rất nhút nhát, đến giờ vẫn chưa giỏi giao tiếp với con gái. Cô có thể cho cậu ấy một cơ hội để hiểu về cô không? Nếu đồng ý, chúng ta có thể thêm WeChat."

Cô gái liếc nhìn sang, quả thật ở đó có một chàng trai thư sinh, tuy không rực rỡ như người trước mặt, nhưng cô tự biết mức độ này không phải ai cũng chịu nổi. Chàng trai thư sinh đó lại rất phù hợp với tiêu chuẩn nửa kia mà cô mong muốn.

Thêm vào đó, chàng trai nói chuyện dễ nghe, khen khí chất mà không chú trọng ngoại hình, không khiến người ta thấy nông cạn, lại ám chỉ mình chưa có bạn gái, lời nói ra vào đều hướng tới việc từ từ tìm hiểu, hoàn toàn không giống mấy người dựa vào ngoại hình mà vội vàng "bắt" con gái.

Cô gái vốn có tính hơi bảo thủ, lúc này cũng không khỏi rung động, e thẹn gật đầu, thêm WeChat với Lục Thanh Gia, rồi Lục Thanh Gia chuyển luôn cho Mập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!