Ôn Xuyên luyện tập "cưa cẩm" tiến triển thuận lợi, đã thực hành ở phòng khách, phòng bếp, thư phòng và nhiều nơi khác.
Cậu tổng kết kinh nghiệm: hôn nhẹ có thể tích lũy 0.1 phần đường, thè lưỡi thì được 1 phần đường, nếu hôn trên năm phút hoặc gọi "anh trai" nhiều lần hơn thì có thể tích lũy 2 phần.
Sau khi nắm vững quy luật, Ôn Xuyên đã tích lũy được 9.9 phần trong ba ngày.
Đến ngày thứ tư, dù bản thân cậu chưa thỏa mãn, nhưng đôi môi đã không chịu nổi nữa. Cánh môi và khóe miệng nóng rát như lửa đốt, viền môi cũng bị trầy da, uống nước cũng thấy xót.
Thẩm Dật Thanh quan sát hồi lâu, sau đó bôi thuốc mỡ cho cậu. Thuốc mỡ có mùi thảo dược ngọt dịu, được bôi một lớp dày, khiến môi cậu bóng loáng và mềm mại như thoa dầu.
Thẩm Dật Thanh hỏi cậu mùi gì, Ôn Xuyên hít hít mũi, nói: "Giống cam quýt."
Thẩm Dật Thanh đang ngồi trên giường, bỗng nói: "Lại đây."
Ôn Xuyên rúc lại gần, cho hắn xem miệng mình.
Thẩm Dật Thanh không chỉ nhìn, mà còn ngửi. Chú mèo lớn trong rừng nheo mắt ngửi kỹ, con vật nhỏ không dám chạy, những sợi lông tơ li ti trên khuôn mặt bị hơi thở thổi qua, nóng ran khó chịu.
"Là vỏ quýt khô." Thẩm Dật Thanh ngửi xong, kéo giãn khoảng cách.
Ôn Xuyên ngơ ngác đứng g*** h** ch*n Thẩm Dật Thanh, bị đùi hắn kẹp lấy. Bộ đồ ngủ mùa đông khá dày, nhưng hai người vẫn như da thịt kề sát, hơi ấm như dòng điện, nhảy nhót g*** h** ch*n.
Luồng khí nóng từ miệng, nhiệt độ da thịt dưới lớp quần áo, cả người Ôn Xuyên đều tê dại.
Đáng lý ra người gây ra mọi chuyện lại tỏ vẻ thản nhiên không biết gì, khiến Ôn Xuyên trong sự xấu hổ bỗng có chút cảm giác thất bại kỳ lạ.
Cậu cẩn thận nhấm nháp chút bất mãn trong lòng, chắc hẳn đến từ cảm xúc quá đỗi ổn định của Thẩm Dật Thanh. Mỗi lần hôn môi, bên cậu đều động lòng đến mức rối tinh rối mù, thân thể và tinh thần tiếp cận sự vui thích cực độ. Thỉnh thoảng lén nhìn thần sắc và biểu cảm của Thẩm Dật Thanh, thấy hắn vẫn luôn mở mắt, bình tĩnh đến kỳ lạ.
Cậu luôn cảm thấy không nên như vậy, nhưng lại không thể tưởng tượng được khi đối phương đ*ng t*nh sẽ như thế nào.
Chắc là cậu vẫn chưa đủ thành thục, nên mới dẫn đến độ ngọt không đủ.
Ôn Xuyên nghĩ vậy, hành động trở nên tự nhiên hơn. Cậu muốn như mọi khi, thẳng thắn và nghiêm túc hỏi: "Anh muốn nếm thử mùi thuốc mỡ không?"
Hơi thở của Thẩm Dật Thanh khựng lại.
Đây đâu phải là hỏi, rõ ràng là lời mời, là sự dụ dỗ tr*n tr**. Người thợ làm bánh tự mình cạo lớp bơ để lộ phần cốt bánh mềm mại, mời người đến nếm thử. Chú mèo nhỏ mở ra cái bụng non nớt, mời mọi người đến sờ, hoàn toàn không phòng bị.
Ngây thơ nhưng lại quyến rũ, Thẩm Dật Thanh thừa nhận mình không có đủ tự chủ khi đối mặt với bạn nhỏ như vậy. Sự tự chủ, kiềm chế của hắn chỉ là giả vờ, một kích là vỡ tan.
Đáng tiếc bạn nhỏ hồn nhiên không biết gì, còn muốn dung túng con mãnh thú trong lòng hắn xâm chiếm lãnh địa của cậu.
Thuốc bắc không độc, có độc chính là người trước mắt này, chỉ cần dùng một chút, cả người sẽ nóng ran, đủ để gây nghiện.
Thuốc mỡ trên môi tan chảy vào miệng, bị nghiền nát đến tận gốc lưỡi. Góc áo ngủ bị vén lên, vòng eo mềm mại, mảnh khảnh không được quần áo che chắn, dưới ánh đèn ấm áp trắng sáng, rất nhanh bị bàn tay dày rộng bao phủ.
Ôn Xuyên nửa quỳ, theo lực đạo vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Dật Thanh.
Gần nửa tuýp thuốc mỡ suýt nữa đã bị ăn hết, Ôn Xuyên thở hồng hộc, dành chút tâm tư cảm khái, may mà bôi là thuốc bắc!
Thời gian trôi qua vừa nhanh vừa chậm. Khi giá trị độ ngọt được Ôn Xuyên tích lũy đến 15, cậu gặp phải một vấn đề nhỏ:
Thẩm Dật Thanh bận rộn.
Thời gian làm việc của Ôn Xuyên cố định, nhưng công việc của Thẩm Dật Thanh thường xuyên gặp phải tình huống đột xuất. Có mấy ngày như vậy, tiến độ "cưa cẩm" của cậu hoàn toàn đình trệ.
Hai người đến gặp mặt còn khó, Ôn Xuyên nhịn hồi lâu, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, không chịu chờ nữa, bèn mang theo bánh quy chocolate tự làm và cơm đến bệnh viện tìm Thẩm Dật Thanh.
Ngôi sao có thể có fan đến thăm, bác sĩ cũng vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!