Ôn Xuyên bị quấn chặt vào khăn tắm, trong đầu trống rỗng.
Cậu thất bại rồi sao? Quả nhiên, Thẩm Dật Thanh căn bản không thích mình. Cậu đã làm đến mức này mà Thẩm Dật Thanh vẫn không phản ứng.
Ngay sau đó, Ôn Xuyên bị bế lên, được đút trà gừng, nhét vào trong chăn.
Giống như một con thú nhồi bông mộc mạc.
Một lát sau, Ôn Xuyên nghe thấy tiếng Thẩm Dật Thanh rời đi, cậu không lên tiếng, lặng lẽ trốn trong chăn, vùi đầu vào, nhắm mắt lại, cuộn mình như con tôm.
Cậu chưa từng làm chuyện nào khác người như vậy, một lần đã dùng hết tất cả dũng khí. Linh hồn bị sự thất vọng ngập trời đánh tan thành từng mảnh vụn, r*t r* kh** c* th*, giờ đây không còn gì cả.
Chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.
Thì ra yêu thầm kết thúc bằng thất bại, là cảm giác này đây...
Ừm?
Mắt Ôn Xuyên bị ánh sáng làm chói, cậu mở mắt ra, phát hiện chiếc chăn trên đầu đã bị ai đó lật lên, còn chính cậu thì bị một đôi tay kéo ra khỏi lớp chăn dày cộm.
Ánh mặt trời rực rỡ, Ôn Xuyên lần nữa nhìn thấy Thẩm Dật Thanh. Dây lưng áo ngủ của hắn buộc lỏng lẻo, trên người còn dính bọt nước, quần áo ướt một mảng, dường như vừa mới tắm xong. Trong lòng Ôn Xuyên thoáng hiện lên một tia khó hiểu, nhưng xét thấy tốc độ vận hành của bộ não cậu lúc này gần như bằng không, những chi tiết nhỏ nhặt gì đó, cậu hoàn toàn không thể chú ý đến.
Ôn Xuyên cũng không biết mình lúc này trong mắt người khác là bộ dạng gì.
Mũi và mắt đều đỏ hoe, giống như bị bắt nạt.
Khăn tắm quấn quanh hông, áo sơ mi rộng thùng thình xộc xệch, lộ ra bờ vai và xương quai xanh, hơi nóng ẩm ửng đỏ vẫn còn lưu lại, khiến làn da càng trắng mịn hơn, cả người so với chiếc bánh kem phết mứt dâu tây còn đẹp hơn.
Thơm thơm ngọt ngọt.
Thẩm Dật Thanh nheo mắt lại, ánh mắt có chút nguy hiểm. Hai người chỉ cách nhau một nắm tay, hắn chỉ cần hơi cúi đầu, liền có thể chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của "chiếc bánh kem" kia.
Ôn Xuyên đợi một lát, vẫn không thấy Thẩm Dật Thanh mở miệng. Cậu hoảng loạn, thấp thỏm, khi bị nhét vào trong chăn thậm chí còn cảm thấy khó xử. Vòng đi vòng lại, ngũ vị tạp trần, trước mắt tất cả hóa thành tủi thân.
Ôn Xuyên chưa từng khó chịu đến thế. Cậu dường như trở về thời ba bốn tuổi, muốn ăn kẹo, nhưng kẹo lại được đặt ở vị trí rất cao. Cậu nhón chân thế nào cũng không với tới, vì thế cứ thế thút thít nức nở ngồi dưới đất khóc, khóc đến long trời lở đất, chỉ cảm thấy không ăn được kẹo, thế giới của mình liền sắp sụp đổ.
Thích một người, lại không theo đuổi được, mức độ đau đớn đến xé lòng càng nghiêm trọng hơn, khiến người ta nghi ngờ hôm nay trái đất sẽ nổ tung.
"Tại sao lại khóc?" Thẩm Dật Thanh hỏi.
Ôn Xuyên càng đau khổ hơn.
Cậu không nói gì, Thẩm Dật Thanh có rất nhiều cách, hỏi cậu: "Tại sao lại mặc thế này?"
Ôn Xuyên vẫn im lặng.
Hai người giằng co một lúc, Thẩm Dật Thanh trên tay đột nhiên dùng hai phần lực, đẩy cậu ngã xuống giường.
Ôn Xuyên trong chốc lát trời đất quay cuồng, ngã vào gối, tay bị Thẩm Dật Thanh nắm chặt, giữ cố định trên đỉnh đầu, không nhúc nhích được. Thẩm Dật Thanh vẫn đang đến gần, hơi thở hắn quét qua lông mi cậu, rồi lướt qua đôi môi và yết hầu của cậu, hơi dừng lại sau đó thuận thế đi xuống.
Ôn Xuyên mẫn cảm đến mức ngay cả lông tơ cũng dựng thẳng lên, cảm giác ngứa ngáy dọc theo làn da nhảy nhót đến tứ chi, đầu óc "oanh" một tiếng nổ vang, toàn thân đỏ ửng như tôm luộc.
"Anh... anh làm gì?" Cậu nức nở, muốn rút tay về, nhưng cơ thể lại đang run rẩy, không giống sợ hãi, mà giống như đang phấn khích vì sự thân mật của Thẩm Dật Thanh.
Thẩm Dật Thanh từ trên cao nhìn cậu, nói: "Không phải muốn anh như vậy sao?"
Mặt Ôn Xuyên đỏ đến mức muốn chảy máu, đôi mắt vẫn ngấn lệ, không biết là vì ngượng ngùng hay vì sợ hãi. Cậu lắp bắp muốn né tránh, nhưng bị giữ chặt, không thể tránh đi được.
Cuối cùng thực sự không còn cách nào, cảm giác xấu hổ đã lên đến đỉnh điểm. Ôn Xuyên mắt đỏ hoe, nói: "Không phải, em là muốn..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!