Thẩm Dật Thanh nói muốn ở lại một đêm, sau đó biết được Ôn Hựu Thanh tái khám phải làm một tiểu phẫu, hắn không yên tâm nên đã chuyển về nhà ở tạm.
Ôn Hựu Thanh biết tin thì vô cùng cao hứng, cậu bé tranh công với Ôn Xuyên: "Anh, làm sao để cảm ơn em đây?"
Ôn Xuyên: "…"
Ôn Xuyên: "Em dưỡng bệnh cho tốt là anh cảm ơn em rồi."
Mong muốn ăn gà rán của Ôn Hựu Thanh coi như thất bại.
Sau khi trở về từ bệnh viện, Thẩm Dật Thanh mang về một tin tức: vị chuyên gia nước ngoài kia hoãn thời gian về nước, chuẩn bị mở một buổi tọa đàm, tăng cường giao lưu giữa y bác sĩ. Thẩm Dật Thanh hỏi cậu có muốn đi không.
"Số lượng người tham dự có giới hạn."
Ôn Xuyên hỏi: "Muốn đi có cần mua vé không?"
Thẩm Dật Thanh nói: "Không cần, em lấy thân phận người nhà của bác sĩ vào là được." Hắn đưa cho Ôn Xuyên tấm thẻ VIP màu lam. Ôn Xuyên nghe vậy tai nóng bừng, trong lòng nhảy nhót một phen, nhấm nháp mấy lần những lời này trong tim.
Cậu được thơm lây nhờ Thẩm Dật Thanh, tiện thể "cọ" danh người nhà bác sĩ. Lần này cậu không chỉ là người nhà bệnh nhân, mà còn là người nhà của bác sĩ.
"Anh sẽ lên bục phát biểu chứ?" Cất kỹ thẻ, Ôn Xuyên hỏi.
Thẩm Dật Thanh nói: "Có phần yêu cầu tôi phát biểu, nhưng vai chính vẫn là Tiến sĩ Joan." Joan là tên vị chuyên gia nước ngoài kia, ông sang Trung Quốc giao lưu nhiều nên đặc biệt học tiếng Trung, đặt một cái tên dễ gọi.
Thời gian nhanh chóng đến, Ôn Xuyên sắp xếp xong bữa trưa cho Ôn Hựu Thanh liền xuất phát đến bệnh viện số 1. Trước khi đi, cậu tưởng đó chỉ là một buổi tọa đàm bình thường, nhưng khi vào trong mới thấy người đông như biển.
Bệnh viện dùng hội trường lớn nhất, phía trước đặt hai chiếc sofa, giữa bàn trà trang trí một bó hoa đơn giản, khán phòng có hơn mười hàng, kéo dài theo kiểu bậc thang.
Ôn Xuyên còn thấy hai bên treo những tấm poster lớn, một bên là tóm tắt lý lịch của Tiến sĩ Joan, bên còn lại là Thẩm Dật Thanh. Cậu hơi ngạc nhiên, nghe người bên cạnh thảo luận mới biết, Thẩm Dật Thanh cũng là khách mời hôm nay.
"Bác sĩ Thẩm còn trẻ như vậy đã có thể làm khách mời đặc biệt, thật lợi hại."
"Đúng vậy đó, người nhà tôi điều trị ở bệnh viện số 3 rất lâu, sau này tình hình không tốt lên, thật sự không còn cách nào, bác sĩ nói đến bệnh viện số 1 tìm bác sĩ Thẩm xem thử, chúng tôi mới chuyển viện."
"Nghe nói anh ấy khi còn học đại học đã từng đăng bài trên tạp chí hàng đầu, còn đạt giải thưởng cấp quốc gia nữa."
Ôn Xuyên nghe mà ngây người. Cậu biết Thẩm Dật Thanh rất lợi hại, bác sĩ chủ trị của Ôn Hựu Thanh ở bệnh viện số 2 cũng từng nhắc đến, nhưng lần này là cảm nhận trực quan sự lợi hại của hắn, những lời tán dương ngập trời đã làm mới nhận thức của cậu. Mỗi câu nói đều có một bất ngờ mới. Cậu đã gặp Thẩm Dật Thanh trong cuộc sống, lần này là Thẩm Dật Thanh trong công việc.
Thật sự rất xuất sắc, xuất sắc toàn diện. Trái tim cậu lại rộn ràng, nở ra mấy đóa hoa, còn kinh diễm hơn những bó hoa trên bàn trà. Sớm biết vậy cậu nên mang một bó hoa hoặc một món quà đến, đợi Thẩm Dật Thanh kết thúc tọa đàm thì tặng cho hắn.
Ngoài việc cảm nhận được những lời "phổ cập" của những người xung quanh về bác sĩ Thẩm, còn có một vài chuyện phiếm. Ôn Xuyên đều nghe được, ví dụ như:
"Bác sĩ Thẩm hơn ba mươi tuổi rồi phải không, sao vẫn chưa lập gia đình? Cháu gái cô tôi cũng gần 30, hay lần sau tôi giới thiệu cho bác sĩ Thẩm nhé?"
"Để dành cho tôi đi, xương tôi vẫn chưa lành đâu, lỡ sau này có cơ hội ở chung thì sao…"
Ôn Xuyên cảm thấy chua lòm, tìm chai nước uống để hòa tan chút hương vị trong miệng.
"Cậu nói bác sĩ Thẩm có người trong lòng không? Sao tôi nghe nói anh ấy có bạn trai nhỉ?"
"Giả đó, tôi quen mấy cô y tá ở đây, cũng hỏi rồi, đồng nghiệp trong bệnh viện chưa ai gặp cả, rất có thể là lấy cớ để đối phó người khác, cho yên tĩnh."
"Tôi thì thấy…"
Với thân phận bạn trai "không chính thức", Ôn Xuyên không biết nên phản ứng thế nào, cậu cảm thấy vị chua mang theo chút chát, hương vị đè dưới đáy lưỡi, không bật lên được cũng không nuốt xuống được, tóm lại là không tốt chút nào.
Chỗ ngồi nhanh chóng đầy, những lời thật thật giả giả cũng nhiều lên. Ôn Xuyên nghe không xuể, thỉnh thoảng có một hai câu lọt vào tai, cũng khó có thể phán đoán thật giả.
Chẳng hạn có người nói Thẩm Dật Thanh sợ máu, ban đầu khi vào phòng khám, suýt chút nữa không làm được phẫu thuật ngoại khoa. Có người nói chuyện y học rắc rối nhiều năm trước ở bệnh viện số 1 có liên quan đến Thẩm Dật Thanh, v.v. Ôn Xuyên không tin, đặc biệt là người bên trái cậu đang khen Thẩm Dật Thanh tài giỏi, còn người bên phải lại nói Thẩm Dật Thanh từng làm bệnh nhân chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!